Monday, July 9, 2018

Bộ ảnh của cặp đôi 9X xứ Thanh khiến ai cũng muốn quay lại tuổi học trò

Nhân vật chính của bộ ảnh là Lê Đăng Quang (sinh năm 1997) và Đỗ Thùy Dung(sin năm 1997). Đăng Quang đang theo học khoa Thanh nhạc tại Đại học Văn hóa Thể thao và Du lịch Thanh Hóa. Còn Thùy Dung là sinh viên trường Đại học Hồng Đức (Thanh Hóa). 

 

 

Với bối cảnh chính là hành lang lớp học, bảng đen, những góc nhỏ quen thuộc dễ thương trong trường... hai bạn trẻ Đăng Quang và Thùy Dung đã kể một câu chuyện khiến nhiều người thốt lên: “Bộ ảnh đẹp quá, nhưng mình học xong cấp 3 mất tiêu rồi, nhớ quá!”

 

Bộ ảnh lấy ý tưởng từ bộ phim “Cô gái năm ấy chúng tôi từng theo đuổi” và được thực hiện bởi chàng nhiếp ảnh trẻ Lê Phương Nam

 

Lê Đăng Quang trong vai Kha Cảnh Đằng, Đỗ Thùy Dung trong vai cô bé Thẩm Giai Nghi. Cả hai đã khiến người xem nhớ về một Thẩm Giai Nghi vô cùng dễ thương, xinh đẹp, được các các bạn trai yêu quý và một Kha Cảnh Đằng nghịch ngợm, lười biếng. 

Những hành động hờn dỗi ngốc nghếch của thứ tình cảm trong sáng, ngọt ngào của tuổi học trò được Đăng Quang và Thùy Dung thể hiện đầy cảm xúc

“Bộ ảnh được thực hiện trong thời tiết khá nắng vì vậy mọi người liên tục bi mất nước. Sau khi chụp và quay xong bối cảnh ở sân trường Nam ra quán trà đá và uống liên tục 5 cốc trà đá. Kết quả là Nam bị say trà đá khiến mọi người rất lo lắng. May mắn thay là sau khi ngồi nghỉ khoảng 10 phút thì đã có thể tiếp tục công việc”, chàng nhiếp ảnh Lê Phương Nam chia sẻ về kỉ niệm say trà đá không thể quên.

Bạn đọc có những câu chuyện, hình ảnh ý nghĩa phù hợp với chuyên mục Sống Trẻ, Guu của thegioitre.vn muốn chia sẻ tới cộng đồng, có thể gửi về hòm thư: dongvu@infonet.vn hoặc điện thoại 097.4569.097 (Đông Vũ).

Let's block ads! (Why?)

Bật mí về tân Bộ trưởng 9x- trẻ tuổi, điển trai nhất lịch sử Malaysia

Syed Saddiq Abdul Rahman đang trở thành tâm điểm chú ý khi trở thành bộ trưởng trẻ nhất trong lịch sử của Malaysia

Syed Saddiq Abdul Rahman sinh ra tại Johor Bahru, Johor, Malaysia. Anh đã theo học tại Đại học Quân đội Hoàng Gia (RMC) sau đó nhận được bằng luật tại Đại học Hồi giáo Quốc tế Malaysia (IIUM). Trong thời gian còn là sinh viên, Syed đã 3 lần giành giải thưởng diễn giả xuất sắc châu Á do Anh Quốc tổ chức và nhận được học bổng trị giá 400.000 RM để theo học tại Đại học Oxford. Nhưng 1 năm sau, Syed Saddiq một lần nữa đã nhận được một suất học bổng khác, lần này từ chối một học bổng Chevening để theo đuổi bằng Thạc sĩ Chính sách công tại Đại học Oxford.

Ngày 2/7 vừa qua, Syed Saddiq đã tuyên thệ nhậm chức Bộ trưởng Văn hóa, Thanh niên và Thể thao thứ 18 của nước này trước sự chứng kiến của nhà vua Sultan Muhammad V tại cung điện Hoàng gia cùng 13 bộ trưởng và 23 thứ trưởng khác. “Chúng tôi hy vọng sự bổ nhiệm này sẽ mở ra nhiều cơ hội hơn, tạo điều kiện cho người trẻ đấu tranh vì chính mình trong tương lai. Người trẻ không chỉ là lãnh đạo trong tương lai mà còn cả hiện tại”, Syed Saddiq trả lời báo chí sau lễ tuyên thệ.

Mục tiêu của Syed Saddiq là “cải cách đất nước và phụng sự người dân Malaysia”

Tân Bộ trưởng 26 tuổi nói thêm rằng mục đích chính của anh khi trở thành Bộ trưởng là thay đổi thái độ và văn hóa trong giới trẻ. Anh cũng cam kết sẽ thúc đẩy giới trẻ tiếp tục trở thành trọng tâm trong quá trình phát triển của đất nước: “Chính phủ hôm nay là một chính phủ toàn diện và luôn ưu tiên trí tuệ trong các ý tưởng và đóng góp, bất kể tuổi tác và nền tảng”.

Nhưng đó không phải là tất cả những gì anh chàng 26 tuổi này có. Syed Saddiq còn gây ấn tượng đặc biệt sâu sắc với dân tình nhờ sở hữu gương mặt điển trai, phong thái lịch lãm và nụ cười toả nắng thuộc hàng cực phẩm. Tân Bộ trưởng trẻ tuổi có tài khoản Instagram hút hơn 1 triệu follow nữa đấy!

Syed Saddiq còn được bầu làm Nghị sỹ Quốc hội trong cuộc tổng tuyển cử lần thứ 14 tại Malaysia vào tháng 5/2018

Syed Saddiq thường xuyên xuất hiện bên cạnh Thủ tướng Mahathir Mohamad, trong cả những sự kiện họp báo hoặc những hoạt động khác được đăng tải trên mạng xã hội. Syed Saddiq cũng chính là người đã giúp Thủ tướng 93 tuổi có thể kết nối sâu, rộng hơn với lực lượng cử tri trẻ hùng hậu trên cả nước, đặc biệt trên nền tảng mạng xã hội.

Syed Saddiq luôn gần gũi Thủ tướng Mahathir Mohamad và gọi ông là thầy

Có ngoại hình sáng, khả năng ăn nói hoạt bát cùng tầm ảnh hưởng không nhỏ, đặc biệt với giới trẻ, tân Bộ trưởng tuổi trẻ tài cao này được kỳ vọng sẽ thực hiện tốt trọng trách mới của mình và sớm trở thành một người kế thừa tiềm năng của thủ tướng Mahathir trong thời gian tới.

 

 

Các video nói chuyện của tân Bộ trưởng Syed Saddiq trên Facebook hay Youtube có hơn 800.000 người xem và hàng nghìn lượt chia sẻ, tương tác. Những con số cho thấy sức hút không hề nhỏ của Syed Saddiq

Bạn đọc có những câu chuyện, hình ảnh ý nghĩa phù hợp với chuyên mục Sống Trẻ, Guu của thegioitre.vn muốn chia sẻ tới cộng đồng, có thể gửi về hòm thư: dongvu@infonet.vn hoặc điện thoại 097.4569.097 (Đông Vũ).

Let's block ads! (Why?)

Thí sinh người Nhật cực “hot” bất ngờ rút khỏi Produce 48

Mới đây, SKE48 đã đưa ra thông báo về tình trạng sức khỏe cũng như kế hoạch sắp tới của thành viên Matsui Jurina. Thông báo như sau:

“Về Matsui Jurina, tình trạng sức khoẻ của cô ấy lại tiếp tục kém dần, cô ấy đã được nghỉ ngơi ở một số hoạt động. Nhưng mà lần này, cô ấy sẽ tạm dừng mọi hoạt động của SKE và 48group một thời gian để tập trung vào việc nghỉ ngơi và dưỡng sức.

Jurina không thể tiếp tục hành trình Produce 48 vì vấn đề sức khỏe 

Ngoài ra, trong lúc tạm ngưng hoạt động thì các tin nhắn, bài viết cập nhật trên các loại SNS cá nhân khác nhau cũng tạm ngưng. Thật xin lỗi vì sự bất tiện và gây lo lắng cho các fan cũng như bên liên quan đến các hoạt động. Cảm ơn mọi người đã hiểu và thông cảm cho chúng tôi.

Nếu có thông tin về việc trở lại, chúng tôi sẽ báo cáo lại sau. Hơn nữa, đối với các sự kiện bắt tay chúng tôi sẽ có biện pháp giải quyết sau. Chúng tôi sẽ thông báo sớm nhất, xin mọi người hãy đợi chúng tôi một chút.

Xin mọi người hãy tiếp tục ủng hộ cho Matsui Jurina!”

Điều này đồng nghĩa với việc Jurina sẽ rút khỏi chương trình Produce48 đang được ghi hình và phát sóng tại Hàn Quốc.

Sự rời đi của Jurina khiến người hâm mộ vô cùng tiếc nuối bởi sau 4 tập phát sóng, Jurina luôn nằm trong top 12 vote online. Cô cũng là ứng cử viên sáng giá cho một vị trí của top 12 cuối cùng. Dù vậy, sức khỏe vẫn là điều quan trọng nhất và các fan luôn ủng hộ quyết định của Jurina.

Let's block ads! (Why?)

Phim "7 Days”: quy tụ hơn 100 ứng viên dự tuyển casting ngày đầu tiên

Let's block ads! (Why?)

Các ứng viên cùng tập thoại để chuẩn bị cho lượt casting của mình.Với phần thể hiện diễn xuất đầy sáng tạo và giàu sắc thái biểu cảm của tất cảứng viên, đặc biệt xuất hiện nhiều ứng viên tài năng có ngoại hình bắt mắt, tạo được ấn tượng tốt với ban giám khảo. Phần lớn các ứng viên đều có nhiều hơn 1 tài năng nên xuyên suốt chương trình đều có những màn trình diễn đan xen như hát, múa, võ thuật, catwalk… rất điệu nghệ, đầy tính nghệ thuật được các bạn phô diễn.  Bạn Wilson Nhật Anh – cô gái xinh xắn mang 2 dòng máu Mỹ-Việt vui vẻ bày tỏ: “Em khá tâm đắc với vai diễn của mình. Ngoài đời em là người cá tính nên nếu vai phụ thích hợp với em thì em vẫn sẵn sàng tham gia chứ không bận tâm đó là vai chính hay phụ, vì với em quan trọng là được làm điều mình thích”.

Cho con học trường quốc tế, lúc nào tôi cũng sợ mất việc lương cao

Dưới đây là chia sẻ của chị Bảo Trâm, 37 tuổi, hiện sống tại TP HCM:

Khi con trai vào lớp 1 cách đây 5 năm, tôi quyết định cho con học trường quốc tế vì muốn sau này con dễ xin học bổng để du học. Trước đây, tôi và chồng đều học thạc sĩ ở nước ngoài, nhờ học bổng. Tôi hiểu, nếu sau này con tôi không xin được học bổng toàn phần, vợ chồng tôi sẽ phải hỗ trợ tài chính tương đối nhiều thì con mới có thể ra nước ngoài học được.

Chồng tôi khuyên có thể cho con học trường công trong nước, nếu thấy chi phí trường quốc tế đắt quá. Anh cũng dẫn chứng một số bạn học trường công vẫn giỏi giang nhưng tôi muốn con làm quen với bạn bè ở các châu lục từ sớm, để sau này khỏi bỡ ngỡ, nên vẫn quyết tâm cho con theo học một trường thuộc hệ thống giáo dục của Singapore mở tại Việt Nam. Tại ngôi trường này, học sinh Việt Nam chỉ chiếm chưa đầy 10%.

Chồng tôi làm trong một cơ quan nghiên cứu, lương chưa đến mức đóng thuế thu nhập. Thỉnh thoảng, anh có các dự án thì sẽ được hưởng mức thù lao khá tốt, nhưng không thường xuyên và ổn định. Kinh tế gia đình chủ yếu do tôi gánh vác. Tôi làm cho một tổ chức phi chính phủ, mức lương khoảng 2.000 đôla/tháng.

Chúng tôi kết hôn khi còn ở nước ngoài. Về nước, cả hai chờ công việc ổn định, tài chính tạm ổn mới sinh con. Chúng tôi mua được nhà ở TP HCM từ năm 2007, lúc đó, giá nhà đất ở thành phố này tương đối rẻ. Ngôi nhà 3 tầng, diện tích đất gần 100m2, hẻm xe hơi ra vào được tại Gò Vấp khi đó chỉ 1,2 tỷ. Để mua được nhà, chúng tôi cũng phải vay mượn người thân một chút. Sau khi mua xong nhà thì tôi sinh con.

Tuổi mẫu giáo, con tôi chỉ học trường tư gần nhà vì bố mẹ nhiều hôm về đón hơi muộn. Tôi cho con học thêm tiếng Anh ở các trung tâm ngoại ngữ. Nuôi một mình cậu nhóc, tiền học không quá tốn kém, tất cả chỉ khoảng 3-4 triệu/tháng, cuộc sống của chúng tôi khá dễ thở. Tôi có ít tiền dư thỉnh thoảng cũng đầu tư lướt sóng này nọ, vợ chồng tích góp mua được một miếng đất ở quận 2.

Khi con vào lớp một, năm 2013, vì muốn cho con theo học trường quốc tế ở quận 7 nên chúng tôi đã bán nhà tại Gò Vấp để mua một căn hộ chung cư tại đây. Nhà bán được 4 tỷ, mua chung cư mất 4,5 tỷ nên chúng tôi cũng hơi khó khăn về tài chính nhưng tôi vẫn quyết định đầu tư cho con học. Tôi xin chuyển chỗ làm, sang một công ty đa quốc gia, hưởng lương sau thuế khoảng 60 triệu/tháng.

Trước đây công việc của tôi khá thú vị, hoạt động cộng đồng nhiều, thời gian tương đối linh hoạt. Công việc mới mang lại mức lương tốt hơn nhưng đòi hỏi tôi phải làm việc cật lực hơn. Thường thì 5h chiều có thể tan sở. Tuy nhiên do khối lượng công việc rất nhiều nên tất cả mọi người trong phòng tôi đều thường 7h tối mới về. Ở công ty giải quyết việc không đủ, sáng tôi thường phải dậy từ 4h30, check mail trước, đọc sẵn những bản hợp đồng với đối tác nước ngoài. Lúc nào tôi cũng căng mình ra làm việc, chỉ sợ mất việc thì không biết lấy tiền đâu đóng học cho con, khi mỗi tháng chi phí cho bé đã vào khoảng 30 triệu. Đáng nói nhất là cứ sau một năm học, trường lại tăng học phí lên khoảng 5-10%.

Dù rất muốn sinh thêm con nhưng mãi đến khi cậu cả vào lớp 3, tôi mới cố gắng thu xếp được công việc để sinh bé thứ hai. Do công việc vất vả, tôi bị sảy một lần, đến khi anh trai vào lớp 4 thì em út mới chào đời. Tôi chỉ dám nghỉ việc 4 tháng, còn 2 tháng thai sản tự nguyện đi làm luôn để được hưởng mức lương 150% .

Nhiều bố mẹ mệt mỏi vì phải lo kiếm tiền cho con học trường quốc tế - Ảnh minh họa: Monthly Gift

Nhiều bố mẹ mệt mỏi vì phải lo kiếm tiền cho con học trường quốc tế - Ảnh minh họa: Monthly Gift

Hiện tại, nhiều lúc tôi thấy cuộc sống của mình tẻ nhạt quá, chỉ có công việc và công việc. Về nhà tôi chỉ ăn và ngủ, cũng chẳng có nhiều thời gian chơi với con. Cậu cả giao cho chồng chăm sóc. Cô út giao cho bà ngoại. Mỗi ngày tôi chỉ kịp hôn con trước lúc chúng đi ngủ, một tuần dành được ngày chủ nhật cho con, còn gần như con không có trong thời khóa biểu của tôi.

Tôi cũng không giữ được sở thích nào của thời trẻ: không xem phim, không xem World Cup dù trước rất thích bóng đá, không nghe hòa nhạc, thậm chí cũng không muốn đi du lịch. Thỉnh thoảng bạn bè cũ gặp nhau, tôi chỉ sắp xếp được chút lịch buổi trưa, trong khi các bạn còn ngồi chém gió hay ôn lại kỉ niệm cũ thì tôi đã tất tả ra về để kịp giờ làm. Nghỉ lễ tết trong năm, tôi chỉ ở nhà ngủ vùi để lấy sức khỏe. May mắn, chồng tôi có thể sắp xếp được thời gian để về đón con, chơi với con hay nấu cơm cho cả nhà. Khi nào chồng tôi bận quá thì chúng tôi phải thuê người giúp việc theo giờ.

Ngồi làm nhiều, tôi bị đau lưng và cổ. Tôi đã đăng ký đi tập yoga nhưng nhiều hôm làm quá giờ, lại bỏ học, sức khỏe không cải thiện. Ở tuổi U40, nhiều lúc tôi thấy mệt mỏi với công việc, nhưng không dám xin chuyển nơi làm khác vì sợ nếu lương giảm thì không biết lấy ra tiền đâu mà lo cho cuộc sống.

Hiện tại ngoài căn hộ tạm gọi là cao cấp, vợ chồng tôi vẫn đi xe máy mua từ ngày đầu mới về nước. Gia đình cũng không mua sắm nhiều. Tài khoản tiết kiệm chỉ bằng tiền đóng học vài năm của con trai.

Cuộc sống của chúng tôi không quá khó khăn, không phải thắt lưng buộc bụng nhưng lúc nào tôi cũng căng như dây đàn, lúc nào cũng có cảm giác thiếu tiền, lúc nào cũng nghĩ phải quyết tâm làm việc để giữ được vị trí và mức lương của mình.

Sau 2 năm trông con cho tôi, mẹ tôi đã về quê để chăm bố. Tôi đã gửi con út vào trường mầm non. Bé học trong trường công, gần nhà chỉ mất hơn 1 triệu đồng/tháng, khiến tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nhưng anh trai đã học trường quốc tế từ bậc tiểu học, chắc chắn sau này tôi cũng không thể cho em út học một trường công với một lớp học 40-50 học sinh, với những bữa trưa thiếu chất. Tôi không thể để hai con mình so bì với nhau. Cứ nghĩ đến khoản tiền học sắp tới cho hai đứa con mà nhiều lúc tôi ăn không ngon, ngủ không yên.

Chuyên gia tài chính, thạc sĩ Lê Thị Kim Oanh, cho rằng để con học trường quốc tế không phải là vấn đề đúng hay sai mà là có hợp lý hay không. Tiền học cho con là một khoản trong mục chi tiêu cố định hàng tháng của gia đình. Để có tài chính ổn định và cuộc sống ý nghĩa, một người nên cân đối thu nhập cho nhiều quỹ khác nhau: đầu tư, tiết kiệm, hưởng thụ. Các chi tiêu cố định, bao gồm tiền học của con, các hóa đơn điện nước, lương thực thực phẩm... chỉ nên chiếm 1/2 tổng thu nhập. Như vậy, nếu để tiền học của con chiếm đến một nửa thu nhập của cha mẹ thì đó là bài toán không hợp lý.

Theo chuyên gia giáo dục, tiến sĩ Vũ Thu Hương, mục tiêu của giáo dục gồm 3 thứ rất rõ ràng: kiến thức, kỹ năng và đạo đức. Khi cha mẹ chọn trường cho con, thứ con học được nhiều nhất là kiến thức. Riêng kĩ năng và đạo đức, việc rèn luyện mất nhiều công sức và thời gian hơn, chỉ một sơ sẩy của cha mẹ, con cũng có thể có vấn đề. Cha mẹ dồn sức cho con học quốc tế, đồng nghĩa với việc cha mẹ phải dồn thời gian cho việc kiếm tiền. Điều đó làm giảm thời gian dạy con kĩ năng và đạo đức. Như vậy, việc giáo dục con sẽ không hoàn thành trọn vẹn.

Hoàng Anh (ghi)

* Tên nhân vật đã thay đổi

Let's block ads! (Why?)

Cho con học trường quốc tế, lúc nào tôi cũng sợ mất việc

Dưới đây là chia sẻ của chị Bảo Trâm, 37 tuổi, hiện sống tại TP HCM:

Khi con trai vào lớp 1 cách đây 5 năm, tôi quyết định cho con học trường quốc tế vì muốn sau này con dễ xin học bổng để du học. Trước đây, tôi và chồng đều học thạc sĩ ở nước ngoài. Tất nhiên, thời đó chúng tôi đi du học nhờ có học bổng chứ gia đình lấy đâu ra tiền. Tôi hiểu, nếu sau này con tôi không xin được học bổng toàn phần, vợ chồng tôi sẽ phải hỗ trợ tài chính tương đối nhiều thì con mới có thể ra nước ngoài học được.

Chồng tôi khuyên có thể cho con học trường công trong nước, nếu thấy chi phí trường quốc tế đắt quá. Anh cũng dẫn chứng một số bạn học trường công vẫn giỏi giang nhưng tôi muốn con làm quen với bạn bè ở các châu lục từ sớm, để sau này khỏi bỡ ngỡ, nên vẫn quyết tâm cho con theo học một trường thuộc hệ thống giáo dục của Singapore mở tại Việt Nam. Tại ngôi trường này, học sinh Việt Nam chỉ chiếm chưa đầy 10%.

Chồng tôi làm trong một cơ quan nghiên cứu, lương chưa đến mức đóng thuế thu nhập. Thỉnh thoảng, anh có các dự án thì sẽ được hưởng mức thù lao khá tốt, nhưng không thường xuyên và ổn định. Kinh tế gia đình chủ yếu do tôi gánh vác. Tôi làm cho một tổ chức phi chính phủ, mức lương khoảng 2.000 đôla/tháng.

Chúng tôi kết hôn khi còn ở nước ngoài. Về nước, cả hai chờ công việc ổn định, tài chính tạm ổn mới sinh con. Chúng tôi mua được nhà ở TP HCM từ năm 2007, lúc đó, giá nhà đất ở thành phố này tương đối rẻ. Ngôi nhà 3 tầng, diện tích đất gần 100m2, hẻm xe hơi ra vào được tại Gò Vấp khi đó chỉ 1,2 tỷ. Để mua được nhà, chúng tôi cũng phải vay mượn người thân một chút. Sau khi mua xong nhà thì tôi sinh con.

Tuổi mẫu giáo, con tôi chỉ học trường tư gần nhà vì bố mẹ nhiều hôm về đón hơi muộn. Tôi cho con học thêm tiếng Anh ở các trung tâm ngoại ngữ. Nuôi một mình cậu nhóc, tiền học không quá tốn kém, tất cả chỉ khoảng 3-4 triệu/tháng, cuộc sống của chúng tôi khá dễ thở. Tôi có ít tiền dư thỉnh thoảng cũng đầu tư lướt sóng này nọ, vợ chồng tích góp mua được một miếng đất ở quận 2.

Khi con vào lớp một, năm 2013, vì muốn cho con theo học trường quốc tế ở quận 7 nên chúng tôi đã bán nhà tại Gò Vấp để mua một căn hộ chung cư tại đây. Nhà bán được 4 tỷ, mua chung cư mất 4,5 tỷ nên chúng tôi cũng hơi khó khăn về tài chính nhưng tôi vẫn quyết định đầu tư cho con học. Tôi xin chuyển chỗ làm, sang một công ty đa quốc gia, hưởng lương sau thuế khoảng 60 triệu/tháng.

Trước đây công việc của tôi khá thú vị, hoạt động cộng đồng nhiều, thời gian tương đối linh hoạt. Công việc mới mang lại mức lương tốt hơn nhưng đòi hỏi tôi phải làm việc cật lực hơn. Thường thì 5h chiều có thể tan sở. Tuy nhiên do khối lượng công việc rất nhiều nên tất cả mọi người trong phòng tôi đều thường 7h tối mới về. Ở công ty giải quyết việc không đủ, sáng tôi thường phải dậy từ 4h30, check mail trước, đọc sẵn những bản hợp đồng với đối tác nước ngoài. Lúc nào tôi cũng căng mình ra làm việc, chỉ sợ mất việc thì không biết lấy tiền đâu đóng học cho con, khi mỗi tháng chi phí cho bé đã vào khoảng 30 triệu. Đáng nói nhất là cứ sau một năm học, trường lại tăng học phí lên khoảng 5-10%.

Dù rất muốn sinh thêm con nhưng mãi đến khi cậu cả vào lớp 3, tôi mới cố gắng thu xếp được công việc để sinh bé thứ hai. Do công việc vất vả, tôi bị sảy một lần, đến khi anh trai vào lớp 4 thì em út mới chào đời. Tôi chỉ dám nghỉ việc 4 tháng, còn 2 tháng thai sản tự nguyện đi làm luôn để được hưởng mức lương 150% .

Nhiều bố mẹ mệt mỏi vì phải lo kiếm tiền cho con học trường quốc tế - Ảnh minh họa: Monthly Gift

Nhiều bố mẹ mệt mỏi vì phải lo kiếm tiền cho con học trường quốc tế - Ảnh minh họa: Monthly Gift

Hiện tại, nhiều lúc tôi thấy cuộc sống của mình tẻ nhạt quá, chỉ có công việc và công việc. Về nhà tôi chỉ ăn và ngủ, cũng chẳng có nhiều thời gian chơi với con. Cậu cả giao cho chồng chăm sóc. Cô út giao cho bà ngoại. Mỗi ngày tôi chỉ kịp hôn con trước lúc chúng đi ngủ, một tuần dành được ngày chủ nhật cho con, còn gần như con không có trong thời khóa biểu của tôi.

Tôi cũng không giữ được sở thích nào của thời trẻ: không xem phim, không xem World Cup dù trước rất thích bóng đá, không nghe hòa nhạc, thậm chí cũng không muốn đi du lịch. Thỉnh thoảng bạn bè cũ gặp nhau, tôi chỉ sắp xếp được chút lịch buổi trưa, trong khi các bạn còn ngồi chém gió hay ôn lại kỉ niệm cũ thì tôi đã tất tả ra về để kịp giờ làm. Nghỉ lễ tết trong năm, tôi chỉ ở nhà ngủ vùi để lấy sức khỏe. May mắn, chồng tôi có thể sắp xếp được thời gian để về đón con, chơi với con hay nấu cơm cho cả nhà. Khi nào chồng tôi bận quá thì chúng tôi phải thuê người giúp việc theo giờ.

Ngồi làm nhiều, tôi bị đau lưng và cổ. Tôi đã đăng ký đi tập yoga nhưng nhiều hôm làm quá giờ, lại bỏ học, sức khỏe không cải thiện. Ở tuổi U40, nhiều lúc tôi thấy mệt mỏi với công việc, nhưng không dám xin chuyển nơi làm khác vì sợ nếu lương giảm thì không biết lấy ra tiền đâu mà lo cho cuộc sống.

Hiện tại ngoài căn hộ tạm gọi là cao cấp, vợ chồng tôi vẫn đi xe máy mua từ ngày đầu mới về nước. Gia đình cũng không mua sắm nhiều. Tài khoản tiết kiệm chỉ bằng tiền đóng học vài năm của con trai.

Cuộc sống của chúng tôi không quá khó khăn, không phải thắt lưng buộc bụng nhưng lúc nào tôi cũng căng như dây đàn, lúc nào cũng có cảm giác thiếu tiền, lúc nào cũng nghĩ phải quyết tâm làm việc để giữ được vị trí và mức lương của mình.

Sau 2 năm trông con cho tôi, mẹ tôi đã về quê để chăm bố. Tôi đã gửi con út vào trường mầm non. Bé học trong trường công, gần nhà chỉ mất hơn 1 triệu đồng/tháng, khiến tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nhưng anh trai đã học trường quốc tế từ bậc tiểu học, chắc chắn sau này tôi cũng không thể cho em út học một trường công với một lớp học 40-50 học sinh, với những bữa trưa thiếu chất. Tôi không thể để hai con mình so bì với nhau. Cứ nghĩ đến khoản tiền học sắp tới cho hai đứa con mà nhiều lúc tôi ăn không ngon, ngủ không yên.

Chuyên gia tài chính, thạc sĩ Lê Thị Kim Oanh, cho rằng để con học trường quốc tế không phải là vấn đề đúng hay sai mà là có hợp lý hay không. Tiền học cho con là một khoản trong mục chi tiêu cố định hàng tháng của gia đình. Để có tài chính ổn định và cuộc sống ý nghĩa, một người nên cân đối thu nhập cho nhiều quỹ khác nhau: đầu tư, tiết kiệm, hưởng thụ. Các chi tiêu cố định, bao gồm tiền học của con, các hóa đơn điện nước, lương thực thực phẩm... chỉ nên chiếm 1/2 tổng thu nhập. Như vậy, nếu để tiền học của con chiếm đến một nửa thu nhập của cha mẹ thì đó là bài toán không hợp lý.

Theo chuyên gia giáo dục, tiến sĩ Vũ Thu Hương, mục tiêu của giáo dục gồm 3 thứ rất rõ ràng: kiến thức, kỹ năng và đạo đức. Khi cha mẹ chọn trường cho con, thứ con học được nhiều nhất là kiến thức. Riêng kĩ năng và đạo đức, việc rèn luyện mất nhiều công sức và thời gian hơn, chỉ một sơ sẩy của cha mẹ, con cũng có thể có vấn đề. Cha mẹ dồn sức cho con học quốc tế, đồng nghĩa với việc cha mẹ phải dồn thời gian cho việc kiếm tiền. Điều đó làm giảm thời gian dạy con kĩ năng và đạo đức. Như vậy, việc giáo dục con sẽ không hoàn thành trọn vẹn.

Hoàng Anh (ghi)

* Tên nhân vật đã thay đổi

Let's block ads! (Why?)

NASA chia sẻ những cú ngã của phi hành gia trên Mặt Trăng

NASA chia sẻ những cú ngã của phi hành gia trên Mặt Trăng

Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) từng lập báo cáo chi tiết về tất cả những lần phi hành gia sảy chân ngã trên Mặt Trăng vì mục đích nghiên cứu khoa học, theo Science Alert. Một phần nguyên nhân dẫn tới sự vụng về của các phi hành gia nằm ở trọng lượng và khối lượng.

Dù trọng lượng của bạn có thể nhỏ hơn trên Mặt Trăng, khối lượng vẫn giữ nguyên, do đó quán tính không thay đổi. Phi hành gia di chuyển trên Mặt Trăng phải tiếp xúc với điều kiện khác hẳn môi trường quen thuộc trên Trái Đất, khiến họ dễ ngã hơn.

Với tàu Apollo 15, NASA muốn nghiên cứu tốc độ trao đổi chất của phi hành gia khi họ đi qua nhiều loại địa hình khác nhau trên Mặt Trăng như lên đồi, xuống đồi và đất bằng. Với tàu Apollo 16, NASA muốn đánh giá chênh lệch về độ linh hoạt và vận động giữa Trái Đất và Mặt Trăng, nhằm hiểu rõ hơn lực hấp dẫn của Mặt Trăng và cách nó tác động tới chuyển động trên bề mặt. Các nhà nghiên cứu của NASA đã mô tả từng cú ngã và lý do nó xảy ra chính xác hết mức có thể.

Trong phi vụ tàu Apollo 15, chỉ huy David Scott bắt đầu di chuyển về phía một khu vực mới. Ông lia máy quay để ghi hình và mô tả tóm tắt về khu vực. Khi bước vòng qua đống đá vụn, chân phải của ông giẫm lên vùng lún nhẹ và ông bắt đầu mất thăng bằng. Scott bước tiếp với chân trái, trượt qua một hòn đá nhỏ và tiếp tục trượt lên lớp đất tơi xốp ở bề mặt. Trong lúc cố thu trọng tâm, Scott mất đà chúi về phía trước. Sau đó, ông ngã sấp xuống với hai tay sõng xoài. Cơ thể ông đổ nghiêng về bên trái, ông lăn ngược chiều kim đồng hồ và biến mất khỏi màn hình máy quay.

Báo cáo về cú ngã trong phi vụ tàu Apollo 16 thiên về phân tích hơn, phân tách hành động nhằm làm rõ nguyên nhân ngã, cách ngã và cách phi hành gia đứng dậy. Phi công khoang mặt trăng Charles Duke ngã khi ông dừng lại để nhặt chiếc kìm. Chỉ huy John Young cũng ngã khi nhặt đồ vật là một chiếc bàn chải và túi mẫu vật. Những cú ngã khác liên quan tới lớp đất mặt khô, tơi và dễ gây trượt chân của Mặt Trăng

Let's block ads! (Why?)