Friday, March 23, 2018

Bố giúp con thoát khỏi đám cháy ở Sài Gòn qua điện thoại

Con trai út anh Tam Khoa, Trần Thanh Tùng, 22 tuổi, là một trong những người may mắn thoát khỏi đám cháy tại chung cư Carina, quận 8, TP HCM rạng sáng nay 23/3. Nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại, chàng sinh viên đã lấy lại bình tĩnh, từng bước làm theo hướng dẫn, giúp bản thân an toàn, trước khi được sự trợ giúp từ lực lượng cứu hỏa.

Anh Khoa cho hay hai vợ chồng anh sống ở Hà Nội, còn hai cậu con trai, 22 và 24 tuổi đang sống và học tập ở TP HCM. Khoảng một rưỡi sáng hôm nay, anh nhận được điện thoại của Tùng nói rằng chung cư đang bị cháy, cậu khá bối rối không biết phải bắt đầu từ đâu. Cậu con trai cả có việc về muộn nên không có nhà thời điểm đó.

Anh kể lại khi nghe thấy giọng con trai có vẻ hoảng hốt, việc đầu tiên anh làm là giúp con lấy lại bình tĩnh. Anh nói con hãy lấy khăn, nhúng nước, rồi bịt vào mũi để không hít phải khí độc. Sau đó quan sát nhanh xung quanh xem khói và lửa thế nào, nếu có thể hãy chạy nhanh xuống thang bộ. Căn hộ con anh đang ở là tầng 11.

Thanh Tùng thoát khỏi đám cháy nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại.

Thanh Tùng thoát khỏi đám cháy nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại.

"Khi nghe con nói cầu thang khói quá không chạy được, lúc đó đèn khu chung cư cũng mất không nhìn thấy gì, tôi nói con hãy chạy ngay vào nhà, khóa cửa vào. Sau đó, dùng khăn, giẻ nhúng nước, nhét vào các kẽ cửa cho khói không vào được, rồi chạy ra ban công, đóng chặt cửa. Đó là nơi thoáng nhất, đỡ hít phải nhiều khí độc. May mắn là cửa ngoài ban công khá kín nên khói khó lọt qua", anh Khoa kể lại.

Ông bố 51 tuổi còn cẩn thận dặn con phải cầm điện thoại, bật chế độ đèn pin khi ngồi ngoài ban công để những người bên dưới, và lực lượng cứu hộ có thể trông thấy. Cùng thời điểm đó, anh gọi điện cho những người thân quen đến nơi để xem xét tình hình. Cậu con trai cả cũng đã về nhà ngay,  đang đứng ở dưới chờ ứng cứu.

Anh chia sẻ lúc con gọi anh đang ở Yên Bái. Vì quá lo lắng nên anh đã gọi xe về Hà Nội ngay trong đêm, có gì bay luôn vào TP HCM. "Trong suốt 2 tiếng con ngồi ngoài hành lang chờ ứng cứu, hai bố con giữ liên lạc suốt. Tôi dặn con phải thật bình tĩnh, vẫn phải giữ khăn bịt mũi để không hít phải khói độc. Chỉ đến khi nghe con nói đã trèo được xuống dưới đất bằng thang cứu hộ của lực lượng cứu hỏa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm", anh Khoa cho biết.

"Khi xuống đến mặt đất, con đã khóc vì sợ và thương những người chưa được cứu sống. Con đã hỏi mẹ nhiều lần về việc sống ở chung cư, nếu có cháy xảy ra thì sao. Mẹ từng trả lời có thể chết hoặc may mắn thì sống! Đêm qua con là người may mắn. Mẹ đang thắp hương cầu trời phù hộ bình an và êm ấm cho những người láng giềng của các con", mẹ của Thanh Tùng chia sẻ trên trang cá nhân.

Mộc Miên

Let's block ads! (Why?)

Mẹ chồng nhất quyết không cho con dâu đi làm

Trước khi lấy chồng, Lan là 1 cô giáo dạy cấp 1. Cô rất yêu công việc của mình và thích việc giảng dạy. Tuy nhiên, sau khi lấy chồng được 1 năm thì Lan có bầu. Do sức khỏe yếu nên tháng thứ 5 cô đã phải nghỉ làm để ở nhà dưỡng thai. Vì cô không trong biên chế nên nhà trường cho cô nghỉ luôn nhưng luôn sẵn sàng chào đón cô trở lại làm việc bất cứ lúc nào.

Hai vợ chồng Lan mới đi làm nên vẫn chưa có đủ tiền để mua nhà riêng. Vì vậy mà cô với chồng vẫn ở chung với bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng cô là người khá khó tính và cổ hủ. Điều gì trong nhà hai ông bà cũng quản hết.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Khi Lan sinh con được được 6 tháng thì cô ngỏ ý muốn đi làm trở lại nhưng bố mẹ chồng cô không cho. Bố mẹ cô muốn con cô đủ 1 tuổi cứng cáp rồi hãy đi làm. Nghĩ thương con với không muốn trái ý nhà chồng nên Lan cũng chấp nhận.

Rồi ngày con cô được 1 tuổi, thằng bé cũng cứng cáp, khỏe mạnh có thể gửi đi nhà trẻ nên Lan nghĩ cũng đến lúc mình đi làm lại rồi. Phụ nữ ở nhà mãi nó mụ mẫm người ngợm ra. Lúc nào cũng chỉ có con cái, công việc nhà khiến Lan thấy mình không còn cập nhật được tình hình bên ngoài nữa. Cô cũng yêu công việc và muốn quay trở lại cống hiến cho nghề.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Đồng thời cô đi làm thì cũng có thu nhập để hai vợ chồng còn lo cho con cái rồi tích lũy mua nhà cửa sau này. Thế nhưng khi cô đề cập chuyện đi làm thì bố mẹ cô lại cản. Cô không nghe lời ông bà thì ông bà mắng cô không ra gì. Bố mẹ chồng nói cô không biết thương con cái, chỉ suốt ngày tớn tác đòi ra ngoài. Vừa nghe bố mẹ mắng vừa tủi vừa ức mà Lan không dám nói lời nào.

Đâu phải mình cô mà bao nhiêu người phụ nữ khác cũng đi làm từ lúc con mới có 6 tháng tuổi. Thời đại nào rồi mà phụ nữ cứ phải kè kè ở nhà chăm con. Cô còn có công việc, có bạn bè, rồi cuộc sống bên ngoài. Nếu cứ mãi ở nhà cô sẽ cảm thấy buồn chán phát điên lên được.

Thế nhưng bố mẹ chồng lại không hiểu cho cô. Ông bà chỉ muốn giữ cô ở nhà để chăm con. Cô không biết phải làm thế nào để không làm gia đình căng thẳng mà vẫn được đi làm trở lại.

Let's block ads! (Why?)

Bố giúp con thoát khỏi đám cháy Sài Gòn qua điện thoại

Con trai út anh Tam Khoa, Trần Thanh Tùng, 22 tuổi, là một trong những người may mắn thoát khỏi đám cháy tại chung cư Carina, quận 8, TP HCM rạng sáng nay 23/3. Nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại, chàng sinh viên đã lấy lại bình tĩnh, từng bước làm theo hướng dẫn, giúp bản thân an toàn, trước khi được sự trợ giúp từ lực lượng cứu hỏa.

Anh Khoa cho hay hai vợ chồng anh sống ở Hà Nội, còn hai cậu con trai, 22 và 24 tuổi đang sống và học tập ở TP HCM. Khoảng một rưỡi sáng hôm nay, anh nhận được điện thoại của Tùng nói rằng chung cư đang bị cháy, cậu khá bối rối không biết phải bắt đầu từ đâu. Cậu con trai cả có việc về muộn nên không có nhà thời điểm đó.

Anh kể lại khi nghe thấy giọng con trai có vẻ hoảng hốt, việc đầu tiên anh làm là giúp con lấy lại bình tĩnh. Anh nói con hãy lấy khăn, nhúng nước, rồi bịt vào mũi để không hít phải khí độc. Sau đó quan sát nhanh xung quanh xem khói và lửa thế nào, nếu có thể hãy chạy nhanh xuống thang bộ. Căn hộ con anh đang ở là tầng 11.

Thanh Tùng thoát khỏi đám cháy nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại.

Thanh Tùng thoát khỏi đám cháy nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại.

"Khi nghe con nói cầu thang khói quá không chạy được, lúc đó đèn khu chung cư cũng mất không nhìn thấy gì, tôi nói con hãy chạy ngay vào nhà, khóa cửa vào. Sau đó, dùng khăn, giẻ nhúng nước, nhét vào các kẽ cửa cho khói không vào được, rồi chạy ra ban công, đóng chặt cửa. Đó là nơi thoáng nhất, đỡ hít phải nhiều khí độc. May mắn là cửa ngoài ban công khá kín nên khói khó lọt qua", anh Khoa kể lại.

Ông bố 51 tuổi còn cẩn thận dặn con phải cầm điện thoại, bật chế độ đèn pin khi ngồi ngoài ban công để những người bên dưới, và lực lượng cứu hộ có thể trông thấy. Cùng thời điểm đó, anh gọi điện cho những người thân quen đến nơi để xem xét tình hình. Cậu con trai cả cũng đã về nhà ngay,  đang đứng ở dưới chờ ứng cứu.

Anh chia sẻ lúc con gọi anh đang ở Yên Bái. Vì quá lo lắng nên anh đã gọi xe về Hà Nội ngay trong đêm, có gì bay luôn vào TP HCM. "Trong suốt 2 tiếng con ngồi ngoài hành lang chờ ứng cứu, hai bố con giữ liên lạc suốt. Tôi dặn con phải thật bình tĩnh, vẫn phải giữ khăn bịt mũi để không hít phải khói độc. Chỉ đến khi nghe con nói đã trèo được xuống dưới đất bằng thang cứu hộ của lực lượng cứu hỏa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm", anh Khoa cho biết.

"Khi xuống đến mặt đất, con đã khóc vì sợ và thương những người chưa được cứu sống. Con đã hỏi mẹ nhiều lần về việc sống ở chung cư, nếu có cháy xảy ra thì sao. Mẹ từng trả lời có thể chết hoặc may mắn thì sống! Đêm qua con là người may mắn. Mẹ đang thắp hương cầu trời phù hộ bình an và êm ấm cho những người láng giềng của các con", mẹ của Thanh Tùng chia sẻ trên trang cá nhân.

Mộc Miên

Let's block ads! (Why?)

Bố giải cứu con thoát khỏi đám cháy Sài Gòn qua điện thoại

Con trai út anh Tam Khoa, Trần Thanh Tùng, 22 tuổi, là một trong những người may mắn thoát khỏi đám cháy tại chung cư Carina, quận 8, TP HCM rạng sáng nay 23/3. Nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại, chàng sinh viên đã lấy lại bình tĩnh, từng bước làm theo hướng dẫn, giúp bản thân an toàn, trước khi được sự trợ giúp từ lực lượng cứu hỏa.

Anh Khoa cho hay hai vợ chồng anh sống ở Hà Nội, còn hai cậu con trai, 22 và 24 tuổi đang sống và học tập ở TP HCM. Khoảng một rưỡi sáng hôm nay, anh nhận được điện thoại của Tùng nói rằng chung cư đang bị cháy, cậu khá bối rối không biết phải bắt đầu từ đâu. Cậu con trai cả có việc về muộn nên không có nhà thời điểm đó.

Anh kể lại khi nghe thấy giọng con trai có vẻ hoảng hốt, việc đầu tiên anh làm là giúp con lấy lại bình tĩnh. Anh nói con hãy lấy khăn, nhúng nước, rồi bịt vào mũi để không hít phải khí độc. Sau đó quan sát nhanh xung quanh xem khói và lửa thế nào, nếu có thể hãy chạy nhanh xuống thang bộ. Căn hộ con anh đang ở là tầng 11.

Thanh Tùng thoát khỏi đám cháy nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại.

Thanh Tùng thoát khỏi đám cháy nhờ sự trợ giúp của bố qua điện thoại.

"Khi nghe con nói cầu thang khói quá không chạy được, lúc đó đèn khu chung cư cũng mất không nhìn thấy gì, tôi nói con hãy chạy ngay vào nhà, khóa cửa vào. Sau đó, dùng khăn, giẻ nhúng nước, nhét vào các kẽ cửa cho khói không vào được, rồi chạy ra ban công, đóng chặt cửa. Đó là nơi thoáng nhất, đỡ hít phải nhiều khí độc. May mắn là cửa ngoài ban công khá kín nên khói khó lọt qua", anh Khoa kể lại.

Ông bố 51 tuổi còn cẩn thận dặn con phải cầm điện thoại, bật chế độ đèn pin khi ngồi ngoài ban công để những người bên dưới, và lực lượng cứu hộ có thể trông thấy. Cùng thời điểm đó, anh gọi điện cho những người thân quen đến nơi để xem xét tình hình. Cậu con trai cả cũng đã về nhà ngay,  đang đứng ở dưới chờ ứng cứu.

Anh Khoa đã giúp cậu con trai út thoát khỏi đám cháy an toàn. Ảnh: NVCC.

Anh Khoa đã giúp cậu con trai út (bên phải) thoát khỏi đám cháy an toàn. Ảnh: NVCC.

Anh chia sẻ lúc con gọi anh đang ở Yên Bái. Vì quá lo lắng nên anh đã gọi xe về Hà Nội ngay trong đêm, có gì bay luôn vào TP HCM. "Trong suốt 2 tiếng con ngồi ngoài hành lang chờ ứng cứu, hai bố con giữ liên lạc suốt. Tôi dặn con phải thật bình tĩnh, vẫn phải giữ khăn bịt mũi để không hít phải khói độc. Chỉ đến khi nghe con nói đã trèo được xuống dưới đất bằng thang cứu hộ của lực lượng cứu hỏa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm", anh Khoa cho biết.

"Khi xuống đến mặt đất, con đã khóc vì sợ và thương những người chưa được cứu sống. Con đã hỏi mẹ nhiều lần về việc sống ở chung cư, nếu có cháy xảy ra thì sao. Mẹ từng trả lời có thể chết hoặc may mắn thì sống! Đêm qua con là người may mắn. Mẹ đang thắp hương cầu trời phù hộ bình an và êm ấm cho những người láng giềng của các con", mẹ của Thanh Tùng chia sẻ trên trang cá nhân.

Mộc Miên

Let's block ads! (Why?)

Dấu tích thành phố cổ hàng trăm năm tuổi ở Nam Phi

Địa điểm khảo cổ tại Sukerbosrand, Nam Phi. Ảnh: Fox News.

Địa điểm khảo cổ tại Sukerbosrand, Nam Phi. Ảnh: Fox News.

Các nhà khảo cổ tìm thấy dấu vết của một thành phố tồn tại cách đây hàng thế kỷ ở Sukerbosrand, Nam Phi, nhờ sử dụng công nghệ laser tiên tiến, Fox News hôm nay đưa tin. Người dân địa phương đã biết về các tàn tích ở đây qua nhiều thế hệ, theo Karim Sadr, giáo sư tại Đại học Witwatersrand.

"Các nhà khảo cổ từ đại học của tôi đã đào vài khu nhà tại đó những năm 1970 và 1980. Nhưng mọi người chỉ cho rằng những tàn tích này là các khu nhà hay ngôi làng nằm rải rác", Sadr cho biết. Ông sử dụng công nghệ quét laser từ trên không LiDAR để khám phá ra thành phố cổ.

"Chỉ khi lấy hình ảnh LiDAR về vùng đồi phía tây rộng khoảng 20 km2 và kiểm tra thật chi tiết, tôi mới bắt đầu phát hiện những góc của kiến trúc nhân tạo mà gần như không thể nhìn thấy trong những bức ảnh mặt đất hay chụp trên cao vì cây cối che phủ", ông giải thích. Những bức ảnh cho thấy một loạt kiến trúc đá ẩn dưới lòng đất.

Sadr sử dụng công nghệ LiDAR khảo sát 10 km2 đầu tiên vào cuối năm 2014 và diện tích còn lại năm 2015. Năm 2016, sau khi quan sát kỹ hình ảnh thu được, ông nhận ra đó không phải là những khu nhà rải rác mà là một phần của một thành phố.

Hình ảnh LiDAR của địa điểm khảo cổ. Ảnh: Fox News,

Hình ảnh LiDAR của địa điểm khảo cổ. Ảnh: Fox News.

Cộng đồng người nói tiếng Tswana đã sống ở thành phố này từ thế kỷ 15 đến khoảng 200 năm trước. Có một số thành phố Tswana khác cũng tồn tại trong khu vực này. Các thành phố Tswana sụp đổ sau cuộc nội chiến đầu thế kỷ 19.

"Tôi đếm được khoảng 800 ngôi nhà tại đây và có thể còn nhiều hơn. Tuy nhiên, rất khó xác định số người trong thành phố tại các thời điểm khác nhau, vì không phải nhà nào cũng có người ở và một số nhà có thể chứa nhiều người hơn những nhà khác. Tôi đoán thành phố chưa bao giờ có quá 10.000 người cùng một lúc", Sadr nhận định.

Các nhà khoa học dự định sử dụng công nghệ LiDAR để tìm hiểu khu vực rộng hơn quanh điểm khảo cổ. Tuy nhiên, LiDAR không thể giúp họ khám phá hết thành phố và nhiều kiến trúc cần được kiểm tra trực tiếp.

"Chúng tôi muốn khai quật một số phần tại điểm khảo cổ. Vì các di tích nhìn chung không sâu nên không cần đào lên quá nhiều đất", Sadr cho biết. Ông cũng đưa ra các vấn đề cần tìm lời giải như giới hạn không gian của cụm thành phố, biên giới, các mối giao thương bên ngoài và lý do thành phố này được tạo nên nhiều thế kỷ trước.

Thu Thảo

Let's block ads! (Why?)

Mẹo 'ngược đời' giúp nhà nhỏ trở nên rộng rãi

Một trong những sai lầm lớn nhất khi bố trí đồ đạc cho bất cứ loại phòng nào (rộng hay hẹp) là chất đầy nội thất kích thước hạn chế. Trang web về nội thất Freshome đưa ra bí quyết giúp nhà nhỏ nhưng vẫn thoáng rộng là làm điều ngược lại: Mua những món đồ lớn nhất có thể. Tất nhiên, bạn không thể mua mọi thứ cỡ lớn nhưng trong mỗi phòng cần ít nhất một vài món như vậy:

1. Treo một chiếc gương kín cả mảng tường

Các mẹo ngược đời giúp nhà nhỏ trở nên rộng rãi

Một chiếc gương có tác dụng hiệu quả khi phản chiếu ánh sáng và tạo cảm giác nhân đôi không gian. Bởi vậy, chủ nhà hãy đặt gương khổ lớn trên sàn hoặc gắn trực tiếp trên mảng tường rộng như hình trên.

2. Kê chiếc giường lớn nhất có thể đưa vừa qua cửa

Các mẹo ngược đời giúp nhà nhỏ trở nên rộng rãi - 1

Phòng ngủ là nơi bạn nghỉ ngơi, bởi vậy, bạn có thực sự cần một chiếc bàn, tivi, chỗ ngồi đọc sách, hoặc thậm chí chiếc bàn phấn? Có lẽ không. Hãy ưu tiên cho chi tiết quan trọng nhất trong phòng: chiếc giường. Nếu còn thừa khoảng không nào, hãy cân nhắc thêm một chiếc đèn ngủ hoặc giá sách kết hợp chỗ để đèn. Một cách nữa để tăng diện tích mặt sàn thoáng đãng là kê giường sát tường.

3. Kê đồ sát tường hoặc làm đồ âm tường

Các mẹo ngược đời giúp nhà nhỏ trở nên rộng rãi - 2

Tạo ra các khoảng không xung quanh đồ đạc thích hợp khi bạn sống trong nhà lớn, giúp việc lưu thông dễ dàng. Nhưng nếu nhà nhỏ, bạn hãy tận dụng mọi góc, kê sát bàn ghế vào tường, đặt đóng tủ âm tường.

4. Chọn tấm thảm khổ rộng

Các mẹo ngược đời giúp nhà nhỏ trở nên rộng rãi - 3

Một trong những điều đầu tiên trong nhà mà mắt bạn hoặc khách tới chơi để ý là bề mặt sàn. Bạn muốn chỗ ở nhỏ xíu của bạn trông rộng hơn? Hãy trải chiếc thảm lớn nhất vừa với mặt sàn. Cách lựa chọn chuẩn xác nhất là đo khu vực sàn trống và mua một chiếc thảm nhỏ hơn 5-7 cm mỗi bề. Nhờ đó, bạn sẽ tạo ra ảo giác chiếc thảm là sàn họa tiết có viền gỗ bao quanh. Chủ nhà cũng nên chọn loại họa tiết có kích cỡ lớn.

5. Trang trí nhà bằng tranh ảnh kích cỡ lớn

Mẹo ngược đời giúp nhà nhỏ trở nên rộng rãi - 4

Điều đầu tiên bạn để ý tới trong căn phòng trên là gì? Đó có lẽ không phải là các kích thước nhỏ hẹp của căn phòng. Bức tranh khổ lớn đã khiến cho không gian chật chội trở nên thu hút và cao thoáng hơn.

6. Kê một chiếc sofa góc trong phòng khách

Các mẹo ngược đời giúp nhà nhỏ trở nên rộng rãi - 5

Lời khuyên phổ biến cho phòng khách nhỏ là dùng sofa đơn đủ cho 2-3 người ngồi. Tuy nhiên, nếu bạn thường xuyên ngồi ở đây cùng gia đình và bạn bè, hãy chọn chiếc sofa góc rộng rãi và êm ái, đủ chỗ cho tất cả mọi người. Chiếc sofa góc như hình trên sẽ là nơi tụ tập lý tưởng cho cả gia đình. Thêm vào đó, bạn có thể thay thế bàn trà bằng kiểu ghế bọc đệm có thể tận dụng làm bàn.

An Yên
Ảnh: Pinterest, Freshome

Chia sẻ kinh nghiệm xây sửa nhà của bạn tại đây.

Let's block ads! (Why?)

Người chồng hơn 10 năm nỗ lực giành vợ từ tay tử thần

Tháng ba, xã Tiêu Thủy, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre liên tục có những đợt nắng nóng kéo dài. Càng về trưa, không khí càng trở nên oi bức hơn. Chỉ được nghỉ hơn 1 giờ, nhưng anh Nguyễn Ngọc Liêm, 37 tuổi vẫn tranh thủ về nhà đưa con trai đi học, xem tình hình của vợ. Nhà cách chỗ làm chỉ khoảng hơn 2km, nhưng mồ hôi anh nhễ nhại, mặt đỏ ửng. Mệt là vậy, nhưng vừa đến sân, người chồng mặt hớn hở, ngọt ngào gọi vợ: “Vợ ơi! Ăn cơm chưa? Anh về rồi nè”.

Nghe tiếng chồng gọi, chị Nguyễn Thị Kiều Phượng, 38 tuổi muốn đứng dậy pha cho anh ly nước mát, dọn cơm để hai vợ chồng cùng ăn, mà không thể. Hơn sáu tháng nay, chị liên tiếp gãy chân, tay, vì không tự đứng vững được, thành ra, một mình anh Liêm phải vừa lo kinh tế, chăm sóc vợ và làm việc nhà. Ngồi một nơi, nhìn chồng, áo ướt đẫm mồ hôi, miệng pha trò, tay múc thức ăn ra bát thúc vợ ăn, nước mắt chị Phượng rưng rưng.

Gió thổi làm mái tôn của căn nhà tình thương được nhà nước tặng cho hộ nghèo kêu lẹt kẹt. Anh Liêm chỉ kịp ăn cơm cùng vợ là lại đến chỗ làm tiếp tục công việc. Chờ không còn nghe tiếng xe của chồng nữa, chị Phượng mới khóc thành tiếng. “Thương anh ấy, lúc nào cũng lo lắng cho vợ. Còn tôi, chẳng giúp được gì còn bệnh liên miên, làm khổ chồng con”, chị Phượng nói buồn.

Hướng ánh mắt nhìn xa xăm, người phụ nữ chỉ có cân nặng 30kg ấy kể, năm 2007, đang mang thai ở tháng thứ bảy thì chị phát hiện bị suy thận. Các bác sĩ cho biết, nếu tiếp tục giữ em bé sẽ vô cùng nguy hiểm. Dù rất lo sợ, nhưng chị Phượng quả quyết: “Chỉ cần nhìn con chào đời khỏe mạnh, thì có hi sinh tính mạng cũng chẳng sao”. 

Nhìn vợ đã nhỏ bé còn ốm yêu hơn, anh Liêm tự hứa mình phải là bờ vai cha chở cho chị. Ảnh: NVCC

Nhìn vợ đã nhỏ bé còn ốm yếu hơn sau sinh, anh Liêm tự hứa mình phải là bờ vai che chở cho chị. Ảnh: NVCC

Dù đã rất cố gắng để con được sinh đúng ngày, nhưng thai hơn 8 tháng, sức khỏe chị yếu dần, các bác sĩ phải quyết định mổ bắt con. May mắn thay, bé Toàn, sinh ra khỏe mạnh, ngoan ngoãn, ít bệnh tật. Còn bệnh của chị Phượng thì trở nên nặng hơn, phải nhập viện lọc máu mới đảm bảo được sự sống. 

Trong nhà lúc đó chẳng một xu dính túi, nhưng anh Liêm vẫn lạc quan nắm đôi bàn tay thô ráp, gầy guộc của vợ động viên: “Em đã đánh cược cả tính mạng để sinh con, thì bây giờ, hãy để anh làm tròn trách nhiệm của người chồng”. Mặt khác, anh bán đi cặp nhẫn cưới và chiếc giường cưới lo chi phí ban đầu. Sau đó, ngày đi làm phụ hồ, tối người chồng ấy tranh thủ chạy xe ôm để giúp vợ thực hiện hành trình đi tìm sự sống.

“Tôi làm việc vất vả một chút, nhưng nằm xuống là ngủ được. Còn cô ấy, ngủ cũng quằn quại vì những cơn đau…”, anh Liêm nói.

Hơn 10 năm qua, cứ đều đặn một tuần ba lần, với chiếc xe máy cà tàng được người quen cho, anh Liêm chở vợ vào viện chạy thận, dù trời mưa hay trời nắng. “Lần nào, đến nơi, nhìn bóng dáng cô ấy thấp bé khuất dần sau cánh cửa phòng bệnh, tôi cũng ước, sau khi bước ra, Phượng sẽ thông báo với chồng, bác sĩ nói em khỏe thật rồi”, anh Liêm nói. Thế nhưng, điều đó, chỉ là một giấc mơ.

Ba tháng trước, nhân kỉ niệm ngày cưới, chị Phượng muốn nậu cho chồng bữa cơm, phải gắng gượng đứng đã té ngã gáy chân tay, phải ngồi một chỗ. Ảnh: NVCC

Ba tháng trước, nhân kỉ niệm ngày cưới, chị Phượng muốn nấu cho chồng bữa cơm, phải gắng gượng đứng đã té ngã gãy chân tay, phải ngồi một chỗ. Ảnh: NVCC

Phải trải qua thời gian dài chống chọi với bệnh tật, chị Phượng vốn đã ốm yếu, nay lại thêm xanh xao, chân tay teo tóp, muốn đi lại phải có người dìu đỡ. Hai cánh tay nổi lên đầy cục bướu to vì bị áp xe sau hàng ngàn mũi kim tiêm đưa vào người. Mỗi ngày đi làm, sợ chị ở nhà buồn lại lăn tăn làm việc này việc kia sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, anh Liêm dậy từ 4 giờ sáng, dọn dẹp, nấu ăn, vệ sinh, xoa bóp cho vợ, bế chị đi hóng mát, chuẩn bị đồ ăn, nước uống để sẵn gần chỗ nằm cho chị. “Trước đây, tôi còn giúp anh ấy quyét cái nhà, cắm nồi cơm, lặt mớ rau… giờ thì bất lực rồi”, giọng chị Phượng trầm xuống.

Thương con dâu, bố mẹ anh Liêm động viên: “Con hãy thật lạc quan để chiến đấu với bệnh tật. Ba mẹ sẽ luôn yêu thương, xem con như con gái”. Họ còn răn con trai, nếu vì khó khăn mà bỏ vợ thì đừng nhìn mặt bố mẹ. Chẳng phải nói, chị Phượng vô cùng xúc động vì điều đó. “Nhiều khi nằm trong phòng lọc máu, nhìn chồng ở ngoài hồi hộp, lo lắng cho vợ, tôi chỉ biết lặng lẽ khóc”, chị Phượng kể.

Biết được hoàn cảnh của họ, một chủ vựa chuối ở xã Tiêu Thủy gọi anh Liêm vào bốc vác theo xe hơn 6 năm nay. Cứ mỗi một xe như thế, anh được tiền công 200.000 ngàn. Từ đó, anh Liêm không chỉ có việc làm ổn định mà còn có nhiều thời gian chăm sóc vợ hơn. 

“Chăm tôi vất vả như vậy, nhưng chưa bao giờ anh ấy kêu than. Cứ thấy vợ mệt lại mát-xa, lấy khăn lau mát, pha đủ trò cho tôi cười”, chị Phượng nói. Còn anh Liêm, chỉ cầu mong mình có đủ sức khỏe để chăm vợ, dìu chị đi hết quãng đường còn lại. 

Nhiều lần nghe vợ nói: “Hay em bệnh tật, chẳng giúp được gì, anh hãy đi tìm người khác để hưởng hạnh phúc gia đình”. Anh Liêm nghe liền chọc lại: “Tui nuôi cô hơn 10 năm, bao nhiêu vất vả, khó khăn, giờ nói bỏ là được à”. Vợ chồng họ lại phá lên cười để xoa đi những vất vả, khó khăn ở phía trước mà mình lại tiếp tục nếm trải. 

Phan Thân

Let's block ads! (Why?)