Wednesday, March 21, 2018

Tôi gặp rắc rối khi bán nhà cho người quen

Dưới đây là chia sẻ của anh Bùi Huy Cường, 37 tuổi, đang sống tại TP HCM.

Trước đây, tôi có một ngôi nhà một trệt một lầu, diện tích đất 75m2, nằm trong một con hẻm 2,5 m ở phường Phú Mỹ, quận 7, TP HCM. Nhà tôi cách đường lớn Huỳnh Tấn Phát khoảng 100m. Do công việc làm ăn, từ năm 2014, vợ chồng tôi không ở ngôi nhà này nữa mà cho người khác thuê với giá 6 triệu/tháng. Bản thân chúng tôi phải thuê nhà mặt phố lớn để kinh doanh. Công việc kinh doanh  tốt nhưng các chủ nhà liên tục đòi mặt bằng. Sau ba lần phải chuyển địa điểm bán hàng, tháng 1/2017, vợ chồng tôi quyết định tìm mua nhà mặt tiền để được ở một nơi cố định. Căn nhà 3,2 tỷ, chúng tôi chỉ có trong tay 1 tỷ nên phải vay ngân hàng 2,2 tỷ. Trong thời gian hoàn thiện quá trình sang tên sổ đỏ căn nhà mới, tôi đã rao bán căn nhà ở Phú Mỹ để có thể sớm có tiền trả ngân hàng.

Lúc này, ngay cuối hẻm nhà tôi, anh hàng xóm vừa bán được một căn nhà 2,5 tỷ. Anh ta ngỏ ý muốn mua nhà tôi, lấy chút tiền dư để làm ăn. Vì không qua trung gian, không mất tiền hoa hồng cho cò môi giới nên tôi đồng ý bán nhà cho anh ta với mức giá 2,2 tỷ. 

Chúng tôi hay uống cà phê, đánh cờ với nhau nên dù anh ta mới đưa cho tôi 200 triệu tiền đặt cọc, tôi vẫn đồng ý cho anh ta gửi ít đồ mới mua sắm vào nhà mình, sau khi người thuê nhà dọn đi.

Tôi đã rất tỉnh táo, chỉ đồng ý cho anh ta gửi đồ chứ chưa cho vào ở hẳn vì tôi cũng từng nghe chuyện những ngôi nhà bị tranh chấp kiểu này.

Vì tin chắc sẽ bán được nhà cho anh ta, tôi vui vẻ thay toàn bộ khóa cửa loại tốt, khó đánh chìa sơ cua. Chỉ có hai chìa khóa mở cửa, tôi giao anh ta một chìa và tôi giữ một chìa. Tôi cũng cẩn thận yêu cầu anh ta khi chuyển đồ vào hay muốn lấy đồ ra đều phải có sự chứng kiến của tôi. 

Sau khi tôi nhận cọc của người hàng xóm đó, vẫn có những người môi giới nhà đất dẫn khách đến trả tôi 2,3 tỷ, rồi 2,35 tỷ khiến tôi tiếc hùi hụi. Tôi nghĩ giá nhà đất vẫn đang tăng từng ngày, người hàng xóm kia sẽ phải nhanh chóng chồng tiền để được toàn quyền sở hữu ngôi nhà của chúng tôi. Tôi cũng nhìn thấy rõ người hàng xóm đã có tiền, vậy nhưng sau 30 ngày đặt cọc, đến ngày hẹn giao nốt số tiền và ra văn phòng công chứng làm hợp đồng, anh ta lại gọi điện xin hoãn. Anh ta kể lể tiền lo tiền chữa bệnh cho bố mẹ, đầu tư làm ăn rồi bị lỗ...

Việc anh ta chậm trễ khiến tôi không có tiền để trả vay ngân hàng, vẫn tiếp tục phải trả khoản lãi 20 triệu/tháng. Sau hai tháng dây dưa, tôi cũng đạt được thỏa thuận với anh ta là không bán nhà nữa. Chúng tôi thống nhất, tôi không phải đền bù cọc và anh ta cũng không bị mất cọc. Tôi vẫn sẽ trả đủ anh ta 200 triệu và hẹn ngày anh ta lấy đồ đạc đi.

Anh Cường phải tự bỏ tiền thuê người chở đồ đạc cho người hàng xóm - Ảnh minh họa: CheckListables

Anh Cường phải tự bỏ tiền thuê người chở đồ đạc cho người hàng xóm - Ảnh minh họa: CheckListables

Đến ngày hẹn dọn đồ, anh ta lại chọn giờ mà tôi đang bận giải quyết công việc. Cuối cùng, tôi đành thuê một chuyến xe tải chở đồ cho anh ta đi. Tôi không muốn làm căng do e ngại tranh chấp. Tôi đã chứng kiến có những vụ tranh chấp đất ở phường mình, những người sống trên mảnh đất là những người chiếm được ưu thế, người ở ngoài đâu kiện tụng mãi vẫn chưa đòi được đất, chỉ có thể ngăn cản không cho người kia bán hay xây dựng thôi. Vì thế, tôi chấp nhận chịu thiệt để lấy lại nhà, mong bán được cho người khác sớm. 

Mãi đến cuối năm 2017, tôi mới bán được căn nhà, với giá 2,28 tỷ, nhưng mất 25 triệu cho cò môi giới và tốn thêm gần 200 triệu tiền trả lãi ngân hàng cho khoản vay mua nhà mới. Chỉ vì dễ tính khi mua bán với người hàng xóm mà tôi thiệt hại hàng trăm triệu và mang rất nhiều bực mình vào người.

Hoàng Anh (ghi)

Let's block ads! (Why?)

Giải mã bí ẩn những người “không bình thường” vào ngày… u ám

Rối loạn trầm cảm theo mùa- căn bệnh nhiều người đang mắc phải. Phần lớn những người mắc căn bệnh này ở độ tuổi 18- 30, họ luôn sống trong cảm giác mông lung, mơ hồ, không biết vì sao mình buồn chán.

Sức khỏe - Giải mã bí ẩn những người “không bình thường” vào ngày… u ám

Một bệnh nhân bị rối loạn trầm cảm nặng.

Rối loạn trầm cảm đến mức tự sát

BS.Đinh Hữu Uân, bệnh viện Tâm thần Trung ương I cho hay, đã từng điều trị cho bệnh nhân Nguyễn Thị Ng. (Hà Nội). Trong mấy tháng màu đông, chị Ng. liên tục rơi vào trạng thái lo âu, bực bội mặc dù công việc suôn sẻ, cuộc sống gia đình đang rất hạnh phúc. Nhiều lúc nghĩ vẩn vơ, chị Ng. gần như thức trắng đêm với những nỗi sợ hãi mơ hồ. Không những thế chị Ng. có biểu hiện chán ăn, khó tập trung vào bất kỳ việc gì và đôi khi cáu gắt với chồng con vô cớ.

Suốt hơn 3 tháng sống trong tâm trạng u u mê mê, chị Ng. gần như trở thành con người hoàn toàn khác, chị lâm vào trạng thái chán chường và sớm mắc chứng trầm cảm. Không dừng lại ở đó, chị Ng. đã hai lần tìm đến cái chết nhưng bất thành. 

“Những người mắc bệnh rối loạn trầm cảm theo mùa thường có biểu hiện giống bệnh nhân Ng. là sức khỏe giảm sút, mệt mỏi, khó tập trung, hay cáu gắt, thay đổi thói quen ăn uống, chán ăn (có trường hợp ăn ngấu nghiến đặc biệt thèm muốn đồ ngọt hoặc thức ăn có nhiều tinh bột, tăng cân)…. Nếu những bệnh nhân mắc rối loạn trầm cảm theo mùa không được phát hiện, điều trị kịp thời sẽ rơi vào tình trầm cảm nặng và có những hành vi tiêu cực như ngộ sát, hoặc gây nguy hại đến người xung quanh”, BS.Uân nói.

Vị bác sĩ chuyên khoa tâm thần này cho hay, những người mắc chứng rối loạn trầm cảm theo mùa có thể không biểu hiện mọi triệu chứng trên. Chẳng hạn mức năng lượng có thể bình thường trong khi sự thèm muốn các thức ăn giàu carbohydrate lại rất mãnh liệt. Đôi khi một triệu chứng có thể trái ngược với lệ thường, như sút cân đối lập với sự tăng cân. Ở một số ít trường hợp, sự tái phát hàng năm xảy ra vào mùa hè thay vì mùa thu hay mùa đông, có thể nằm ở sự phản ứng với nhiệt độ, độ ẩm cao. Trong thời kỳ này, chứng trầm cảm thường được đặc trưng bởi sự mất ngủ, giảm cảm giác thèm ăn, sút cân và bối rối, lo âu.

Trường hợp của bệnh nhân Ng. không phải hiếm gặp, BS. Đinh Hữu Uân đã từng điều trị cho nhiều bệnh nhân “không bình thường” khi thời tiết chuyển mùa. Trong những tháng mùa thu và mùa đông, một số người mắc phải các triệu chứng của bệnh trầm cảm, xuất hiện từ từ hay đột ngột. Những triệu chứng này thường thuyên giảm khi mùa xuân đến và tiêu tan qua những tháng hè.

“Các triệu chứng rối loạn cảm xúc theo mùa thường xuất hiện trong mùa thu và mùa đông, khi có sự tiếp xúc ít hơn với ánh sáng mặt trời vào ban ngày. Các triệu chứng trầm cảm có thể từ nhẹ đến trung bình, cũng có thể trở nên nghiêm trọng”, BS. Uân khuyến cáo.

Kể về trường hợp bệnh nhân Ng. BS. Uân bật mí, sau một liệu trình điều trị, chị Ng. dần cân bằng được cảm xúc của mình. Bác sĩ đã chỉ định bệnh nhân Ng. uống thuốc chống trầm cảm và liệu phát ánh sáng (cho bệnh nhân tiếp xúc với nguồn sáng huỳnh quang đặc biệt) 30 – 90 phút mỗi ngày.

Trường hợp chị Ngô Ngọc H. (Hưng Yên) là một trong những bệnh nhân điển hình của căn bệnh rối loạn trầm cảm theo mùa. Chị H. vốn là nhân viên văn phòng, làm việc 8 tiếng đồng hồ trong phòng kín nên lúc nào trong người cũng cảm thấy bực bội, nhất là những ngày thời tiết u ám. Khi những cảm xúc tiêu cực lấn át, chị H. không điều chỉnh được và thường xuyên bị đau đầu. Liên tục rơi vào cảm giác “sợ hãi mơ hồ”, chị H. đã đi khám và được tư vấn hướng điều trị.

“Ngay khi bệnh nhân H. đến khám, chị này chia sẻ thường xuyên nhận thấy những thay đổi về tâm trạng trong giai đoạn thời tiết âm u kéo dài, tôi đã nhận thấy những dấu hiệu điển hình của rối loạn trầm cảm theo mùa. Tuy nhiên, những biểu hiện của bệnh nhân H. ở thể nhẹ (nhưng nếu không điều trị kịp thời sẽ rơi vào tình cảnh như bệnh nhân Ng.-PV).

Với bệnh nhân H. chỉ cần tăng thời gian tiếp xúc với ánh sáng mặt trời có thể cải thiện các triệu chứng của rối loạn cảm xúc. Điều này có thể thực hiện bằng cách đi ra ngoài dạo bộ trong khoảng thời gian dài hoặc thay đổi chỗ làm việc hướng về phía nhiều ánh nắng”, BS.Uân thông tin.

Rối loạn trầm cảm theo mùa có thể khởi phát ở bất cứ lứa tuổi nào, có tính chất chu kỳ rõ rệt. Những tháng khó khăn nhất đối với những người bị rối loạn cảm xúc theo mùa dường như là tháng 1 và tháng 2. Khi người bệnh qua khỏi mùa bị ảnh hưởng, họ lại có sức khỏe tâm lý như bình thường. Với các triệu chứng trầm cảm nặng, ảnh hưởng một cách rõ rệt đến cuộc sống hàng ngày, họ sống trở nên tiêu cực. Thế nên, liệu pháp ánh sáng (phototherapy) là một lựa chọn điều trị hiệu quả mà các bác sĩ áp dụng với bệnh nhân rối loạn trầm cảm theo mùa.

“Bóng tối” tăng lên, người trầm cảm càng suy nghĩ tiêu cực

Với nhiều năm kinh nghiệm trong việc điều trị cho bệnh nhân rối loạn trầm cảm, BS.Uân nhận định, rối loạn trầm cảm theo mùa được gắn với sự mất cân bằng sinh hoá trong bộ não được thúc đẩy bởi sự rút ngắn thời gian có ánh nắng ban ngày và thiếu ánh mặt trời vào mùa đông.

Cũng giống như ánh nắng mặt trời ảnh hưởng đến các hoạt động theo mùa ở loài vật, rối loạn cảm xúc ở con người có thể là từ tác động của sự thay đổi ánh sáng theo mùa. “Khi các mùa thay đổi, con người trải qua một sự chuyển đổi về đồng hồ sinh học nội tại hay nhịp sinh học gây ra cho họ sự lạc bước khỏi thời gian biểu hàng ngày của mình”, BS.Uân giải thích.

Các chuyên gia cảnh báo, Melatonin, một nội tiết tố có liên quan đến giấc ngủ, cũng được gắn với rối loạn cảm xúc theo mùa. Nội tiết tố này (vốn liên kết với bệnh trầm cảm) được sản xuất khi cấp độ bóng tối tăng lên. Khi ngày ngắn hơn và tối hơn, melatonin được sản xuất nhiều hơn. 

“Rối loạn trầm cảm theo mùa có thể bị chẩn đoán nhầm thành chứng nhược giáp, hạ đường huyết, tăng bạch cầu đơn nhân nhiễm trùng và các nhiễm trùng vi-rút khác. Vì thế, khi có những biểu hiện buồn chán, cáu giận vô cớ, sức khỏe giảm sút, khó tập trung…, bạn cần có sự giúp đỡ của một chuyên gia y tế lành nghề để chẩn đoán đúng bệnh”, BS. Uân lưu ý.

Theo các bác sĩ chuyên khoa, với một vài người, rối loạn trầm cảm theo mùa có thể bị lẫn lộn với các rối loạn nặng hơn như giai đoạn trầm cảm nặng hay rối loạn lưỡng cực. Trường hợp người bệnh cảm thấy chứng trầm cảm là nghiêm trọng hoặc nếu có ý nghĩ tự sát, hãy tham vấn một bác sĩ chuyên khoa tâm thần ngay lập tức để được điều trị hoặc tìm kiếm sự trợ giúp của một phòng cấp cứu gần nhất. Với quá trình điều trị đúng đắn, rối loạn cảm xúc theo mùa có thể thuyên giảm tốt.

 Hương Lan

Let's block ads! (Why?)

Những tác nhân gây ra hạn hán

Cánh tay robot dịch lời nói sang ngôn ngữ ký hiệu

Cánh tay robot có thể dịch ngôn ngữ ký hiệu

Nhóm sinh viên tại Đại học Antwerp, Bỉ, chế tạo một cánh tay robot với khả năng dịch lời nói thành ngôn ngữ ký hiệu, giúp người khiếm thính giao tiếp dễ dàng hơn, Mirror hôm 19/3 đưa tin. Cánh tay robot mang tên ASLAN, có thể được in 3D từ 25 mảnh nhựa nên chi phí sản xuất chỉ khoảng 560 USD.

ASLAN hoạt động bằng cách nhận thông tin từ một mạng lưới kỹ thuật số, sau đó kiểm tra những ngôn ngữ ký hiệu cập nhật trên khắp thế giới.

"Điều này sẽ giúp thay đổi cuộc sống của những người không thể nghe được âm thanh. Chúng tôi thấy trong thực tế, có một khoảng trống và rào cản giữa cộng đồng khiếm thính với thế giới bên ngoài. ASLAN có thể hạ thấp rào cản đó", Erwin Smet, người phụ trách nhóm sinh viên chế tạo ASLAN, chia sẻ.

Không phải lúc nào người khiếm thính cũng được người dịch ngôn ngữ ký hiệu hỗ trợ. Tuy nhiên, họ có thể thường xuyên mang theo ASLAN đến lớp học hay những nơi khác. Cánh tay này còn có chi phí thấp và dễ dàng chế tạo ở bất cứ đâu bằng máy in 3D, Smet nhận xét.

"Chúng tôi bắt đầu từ vài năm trước với suy nghĩ giúp những học sinh không thể nghe được trong việc giao tiếp thường ngày. Thiết bị này cần đáng tin cậy, ít tốn kém và cho bạn cơ hội lập trình nó với những ngôn ngữ khác nhau. Chúng tôi bắt đầu với những bước nhỏ, từ bàn tay, cổ tay rồi đến khuỷu tay", Smet cho biết.

Nhóm nghiên cứu tìm hiểu cách khiến cánh tay robot cử động như tay người. Họ không cần trang bị cho ASLAN đủ mọi khớp nối trên tay nên chỉ làm tổng cộng 16 khớp. Smet dự kiến ASLAN có thể giúp đỡ cộng đồng người khiếm thính trong 5 năm tới.

Thu Thảo

Let's block ads! (Why?)

Thèm được ở riêng, người vợ nhận ra tự do sau ly hôn 'thật đáng sợ'

Độc thân ở tuổi 58, Jane Alexander nóng lòng muốn ra ở riêng nhưng sau đó bà phát hiện cuộc sống "tự do" thật đáng sợ. Bài viết dưới đây là chia sẻ của người phụ nữ sau ly hôn này trên Expressdigest về hành trình thích nghi với cuộc sống mới:

Khi đóng cánh cửa lại sau lưng, tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Tay tôi run lên khi vặn khóa, cẩn trọng kiểm tra lại cửa chính. Mặt sàn gỗ kêu cọt kẹt lúc tôi bước qua phòng khách nhưng ngôi nhà yên ắng một cách ma quái. 

Đây là đêm đầu tiên trong ngôi nhà mới và tôi vừa ngạc nhiên vừa sốc về cảm giác chông chênh mình đang có. Đã bao năm tôi khát khao có một chỗ ở của riêng mình. Tuy nhiên, như 1/6 các đôi tan vỡ ở Anh, tôi và chồng Adrian buộc phải ở chung gần 3 năm sau khi chia tay vì khó khăn về tài chính. 

Cuối cùng, bây giờ, tôi đã có một chỗ riêng - một ngôi nhà liền kề ở Exeter, hạt Devon. Lẽ ra tôi phải cảm thấy vui sướng lắm nhưng đến ngày chuyển đi, tôi thấy mình trở nên lo âu khi nghĩ tới việc sống một mình. Con trai tôi Jame, 19 tuổi, vào đại học từ tháng 10 năm ngoái nên tôi trở thành một bà mẹ độc thân tuổi trung niên sống trong "chiếc tổ trống".

Adrian thường xuyên đi công tác vì anh là một nhà báo, vì vậy tôi từng quen với việc vắng anh, nhưng tôi chưa bao giờ chính thức sống một mình gần 30 năm qua. Hơn nữa, ngày trước ở độc thân, cuộc sống của tôi rất khác. Khi đó, ở độ tuổi đôi mươi, tôi làm việc trong một tòa soạn báo hối hả tại London, có vô số bạn bè và người thân gần bên. 

Bây giờ, tôi đã gần 60, làm việc tự do tại nhà. Bố mẹ tôi đã qua đời vài năm trước, bạn bè và những người thân còn lại thì rải rác khắp thế giới. Tôi bị cô lập hơn nhiều và già đi bao nhiêu.

Bà Jane Alexander nhận ra cuộc sống một mình nhiều bất an và khổ sở hơn bà tưởng. 

Bà Jane Alexander nhận ra cuộc sống một mình nhiều bất an và khổ sở hơn bà tưởng. 

Tôi không phải là người duy nhất sống cô đơn ở độ tuổi này. Số liệu từ Cơ quan thống kê quốc gia cho thấy gần một phần ba những người ở độ tuổi 45-64 đang sống một mình. Ly dị nhìn chung tăng lên nhưng những người trên 50 tuổi đang dẫn đầu về tỷ lệ chia tay. Gần một phần tư trong số 107.000 ca ly hôn được ghi nhận năm 2016 là của phụ nữ trên 50 tuổi. 

Đêm đầu tiên, tôi nằm trên giường - trằn trọc không thể chợp mắt. Vài âm thanh nhỏ xíu cũng làm tôi bật dậy: tiếng máy sưởi phù phù, tiếng xe máy từ con phố ngoài xa... Tôi không thể ngủ được cho tới khi rạng sáng. 

Khi chẳng có điều gì gây xao nhãng bên ngoài, những suy nghĩ lại bắt đầu chơi trò oánh lộn trong đầu tôi. Tôi sẽ đủ tiền để trả các hóa đơn? Liệu chiếc nồi áp suất cũ có dùng được sang năm tới? Làm sao tôi có thể sửa được chỗ ẩm mốc trong căn bếp? Con trai tôi liệu có ổn ở trường đại học?

Tất cả những lo lắng này tôi từng có khi còn sống cùng chồng nhưng giờ ở một mình chúng dường như được thổi căng thêm.

Tôi cũng lần đầu cảm thấy bất an. Tôi không phải là kiểu người dễ sợ hãi. Tôi từng sống trong những ngôi nhà cũ rộng thênh thang và như có ma ám, ở vùng nông thôn biệt lập, trong khu nghèo khó của London - nhưng chẳng mảy may lo sợ.

Chưa kể một đêm tôi còn bị đánh thức bởi một tiếng "thuỵch" từ trên gác. Sau đó, âm thanh lặng dần. Tim đập loạn nhịp khi tôi len lén đi lên tầng, bật công tắc tất cả các bóng đèn. "Ai đó?", tôi gào lên, hy vọng có thể một tên trộm sẽ chạy ra cố tẩu thoát. Tôi nghe thấy tiếng cào và sau đó là tiếng rơi vỡ. Là một con mèo. Tôi thở phào.

Adrian và tôi đã cùng nuôi một chú chó và tôi lập tức quyết định phải mang nó về nuôi. Một tiếng chó sủa có thể hỗ trợ đắc lực cho việc xua các tay trộm hay những con mèo đáng ghét.

Thay bóng đèn, đổ rác, đưa chó đi khám. Có rất nhiều việc chưa hề lướt qua tâm trí tôi khi còn ở với chồng. Tôi còn nhận ra rằng, sau nhiều năm hôn nhân, Adrian đã gánh hầu hết các trách nhiệm trong cuộc sống chung: trả các hóa đơn, đóng bảo hiểm, đưa xe đi bảo dưỡng, sửa chữa.

Tôi liếc nhìn chiếc bếp còn mới tinh và cuối cùng chọn một mẩu bánh mì đang nằm trên lò nướng. Trưa nay tôi lại ăn suất salad làm sẵn mua từ siêu thị. Adrian luôn đảm nhiệm nấu nướng trong nhà (anh ấy đam mê việc ấy) và tôi gần như mất đi kỹ năng nấu ăn. Cố làm nhưng không tài nào mở nổi chiếc nắp lọ mứt, tôi càng thấy mình thật vô dụng. Khi nói tới những việc sửa chữa trong nhà, tôi nhận ra mình thậm chí còn bất lực hơn. 

Tôi nhận ra rằng người ta rất dễ trở nên lười biếng khi còn có đôi. Và họ cũng dễ tin rằng có những "việc của đàn ông" và "việc của phụ nữ". Tôi xấu hổ vì chính mình cũng như vậy. 

Tôi đã suýt ngã nhào từ cầu thang khi cố gắng sửa chiếc bóng đèn. Tôi thực sự muốn khóc khi chật vật tự chuyển đồ đạc. Tôi thậm chí còn nhốt mình trong phòng ngủ khi cánh cửa bị kẹt. 

Trước kia, khi độc thân hồi trẻ, tôi còn tự bê đệm, thậm chí cả sofa lên và xuống cầu thang. Bây giờ, ở tuổi 58 và với đôi vai mòn mỏi, tôi hầu như chỉ mang được tấm chăn mỏng. 

Tất nhiên đó không chỉ là vì sức khỏe. Bạn tôi Denise, người đã góa chồng vài năm trước, cảnh báo tôi về sự cô đơn. "Cậu cần tham gia vào nhiều hoạt động. Đừng từ chối những lời mời", cô ấy nói. 

Tôi chưa sẵn sàng cho việc đó. Tôi cần thời gian và cả không gian để tự thích nghi với chính mình. Tôi đi ngủ sớm hơn. Mỗi lần cố gắng ngồi đọc sách, tôi thấy mình không thể thư giãn nổi và thường nhảy bổ đi sửa thứ này, dọn thứ kia. 

Tôi cũng ý thức hơn về sự im lặng, theo một cách mới. Khi tôi sống với Adrian, mọi thứ dường như quá ồn ào. Tiếng nhạc réo bên tai, tiếng bình luận, âm thanh từ TV... Tôi đã thèm khát được yên tĩnh. 

Thế mà bây giờ, tôi đã hiểu tại sao mẹ mình lại hay bật đài từ khi bố qua đời - ngôi nhà đôi khi quá tĩnh lặng, như thể nó đang lắng nghe tôi. Những ý nghĩ của tôi cũng quá ầm ĩ. Tôi nhận ra nó là một giai đoạn tự điều chỉnh. Khi bạn sống với một người suốt 25 năm, bạn có thể không còn là chính mình ngày xưa nữa.

Có lẽ tôi cần tìm ra một sở thích mới. Tình nguyện cho một hội từ thiện địa phương? Tham gia một lớp học cho người lớn? Con trai gọi điện kể về những hoạt động xã hội cháu tham gia tại trường, về những người con gặp và tôi thấy như đó là hình ảnh mình hồi còn trẻ. 

Có một thế giới hoàn toàn mới ở ngoài kia và tôi cần hình dung ra mình sẽ làm gì với nó, sẽ cùng với ai ở đó. Ngay lúc này tôi đang sống chậm. Tôi tham gia vào một cộng đồng tình nguyện tại địa phương và hoạt động trong nhóm chia sẻ trong khu phố nhưng chưa gắn bó với bất cứ thứ gì. 

Tôi không chạy đua lấp đầy khoảng trống đời mình bằng những người mới, cũng như chẳng thể làm căn nhà ấm áp hơn từ việc sắm thêm nhiều đồ. Tôi ngồi trong phòng khách, nhấm nháp một ly vang, tự hỏi điều gì sắp đến. Ngôi nhà của tôi đang hoàn thiện và dường như, chính tôi cũng vậy. 

Vương Linh

Let's block ads! (Why?)

Các bà vợ khoe loạt ảnh hao mòn nhan sắc trước và sau mang bầu

Let's block ads! (Why?)

"Các ông chồng hãy biết trân trọng người vợ của mình, vì cô ấy xứng đáng được yêu thương sau khi đã hy sinh cả tuổi xuân, nhan sắc để sinh cho các anh những thiên thần bé bỏng", một người vợ nhắn nhủ.

Nếu không muốn nguy hiểm phải làm ngay điều này khi bị hạ đường huyết


Trong những ngày nóng bức, nhiệt độ cao, thân nhiệt thay đổi bất thường thì các bạn cần hết sức đề phòng và trang bị cách xử lý khi bị hạ đường huyết. Vì thế, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với chuyên gia Lê Thị Mỹ Ngân, giảng viên trường cao đẳng Y Dược Pasteur để giúp các bạn biết được nguyên nhân, triệu chứng và cách phòng tránh trường hợp hạ đường huyết.

Thưa chuyên gia, có những nguyên nhân nào có thể gây ra tình trạng hạ đường huyết?

Có rất nhiều nguyên nhân gây ra tình trạng hạ đường huyết chẳng hạn như:

Đối với người bệnh tiểu đường đang điều trị bằng insulin có thể do nguyên nhân sau:
• Sai lầm trong chế độ ăn: Bỏ bữa ăn, ăn quá ít mà vẫn tiêm insulin. Ăn quá chậm sau tiêm insulin.
• Dùng Insulin loại hấp thu quá nhanh hoặc kéo dài, tình trạng loạn dưỡng mỡ dưới da xảy ra ở những vùng tiêm insulin lâu ngày, các vùng hoạt động nhiều như tay, chân, ... chườm nóng, xoa bóp vùng tiêm sau khi tiêm insulin. Bệnh nhân dùng quá liều insulin.
• Đối với người bệnh đái tháo đường đang điều trị bằng thuốc viên thì hạ đường huyết thường do các nguyên nhân sau:
• Uống quá liều, uống thuốc xa bữa ăn chính.
• Không ăn nhưng vẫn uống thuốc.
• Hoạt động thể lực quá mức
• Uống thuốc không theo chỉ định của bác sĩ.

Sức khỏe - Nếu không muốn nguy hiểm phải làm ngay điều này khi bị hạ đường huyết

Ảnh minh họa.

Đối với người không bị đái tháo đường, không điều trị bằng các thuốc hạ đường huyết

Trên các đối tượng này rất hiếm khi bị hạ đường huyết. Khi bị hạ đường huyết cần xem xét các nguyên nhân sau:
• Suy gan nặng, suy gan kèm nhiễm trùng nặng.
• Nhịn ăn kéo dài sau phẫu thuật đường tiêu hóa.
• Suy thượng thận, suy tuyến giáp, ngộ độc rượu, ngộ độc thuốc hạ đường huyết.
• Bị hạ thân nhiệt, có u tiết insulin.

Thưa Dược sĩ, làm thế nào để nhận biết các triệu chứng thường gặp của hạ đường huyết?

Các triệu chứng gợi ý hạ đường huyết: Bệnh nhân cảm thấy đói cồn cào, mệt đột ngột, đau đầu, chóng mặt, lo âu, tay chân yếu, cảm giác nặng nề. Nếu nặng hơn da có thể xanh tái, vã mồ hôi, hồi hộp, đánh trống ngực, kích động, hoảng hốt hay loạn thần. Nhịp tim nhanh, tăng huyết áp tâm thu, có thể có cơn đau thắt ngực hoặc cảm giác nặng ngực.

Hôn mê hạ đường huyết: Đây là giai đoạn nặng của hạ đường huyết có thể xuất hiện đột ngột không có dấu hiệu báo trước. Hôn mê thường xuất hiện nối tiếp các triệu chứng hạ đường huyết nhưng không được điều trị kịp thời. Thường là hôn mê yên lặng và sâu.

Các triệu chứng đi kèm với tình trạng hôn mê có thể gặp như dấu hiệu thần kinh khu trú Babinski cả hai bên, hôn mê sâu có thể giảm phản xạ gân xương, một số trường hợp có thể xuất hiện co giật toàn thân hoặc co giật cục bộ, tăng trương lực cơ.

Đứng trước một bệnh nhân hôn mê chưa rõ nguyên nhân và tỉnh lại sau khi tiêm tĩnh mạch dung dịch đường ưu trương thì đầu tiên nên nghĩ đến là hôn mê do hạ đường huyết.

Vậy hạ đường huyết được phân chia thành các mức độ như thế nào?

Chẩn đoán mức độ nặng nhẹ của hạ đường huyết như sau:
Hạ đường huyết mức độ nhẹ: Mức đường huyết thường từ 3,3 - 3,6mmol/l. Bệnh nhân còn tỉnh, có các biểu hiện như run tay, cồn cào, hoa mắt, nhịp tim nhanh, trống ngực, vã mồ hôi.

Hạ đường huyết mức độ trung bình: Mức đường huyết thường từ 2,8 - 3,3mmol/l. Cơn hạ đường huyết có biểu hiện thần kinh như nhìn mờ, giảm khả năng tập trung, lơ mơ, có thể rối loạn định hướng.
Hạ đường huyết mức độ nặng: Mức đường huyết thường dưới 2,8mmol/l. Bệnh nhân có thể mất định hướng, cơn loạn thần, co giật, rối loạn ý thức, hôn mê.

Ngoài hôn mê do hạ đường huyết thì còn có các nguyên nhân nào có thể gây ra tình trạng hôn mê?

Trong một số trường hợp cần phải phân biệt với các bệnh lý gây hôn mê khác hoặc có thể phối hợp với các bệnh lí gây hôn mê khác như:
• Hôn mê sau chấn thương sọ não.
• Loạn thần cấp.
• Nhiễm trùng thần kinh.
• Tai biến mạch máu não.
• Sau co giật, sau cơn động kinh.
• Hôn mê do ngộ độc thuốc nhóm an thần gây ngủ.
• Hôn mê do các nguyên nhân chuyển hóa khác chẳng hạn như hội chứng ure máu tăng cao, bị hạ natri máu, bệnh não gan,…

Thưa Dược sĩ, Dược sĩ có thể cho biết cách xử trí khi bệnh nhân bị hạ đường huyết?

Nếu mức độ nhẹ và trung bình (bệnh nhân còn tỉnh)
Cho uống ngay nước đường hoặc các thức uống chứa đường (glucose, saccharose). Lưu ý: không dùng loại đường hóa học dành riêng cho người đái tháo đường. Sau đó, cho bệnh nhân ăn ngay (bánh ngọt, sữa, ...).
Nếu mức độ nặng (bệnh nhân hôn mê)
Tiêm chậm tĩnh mạch 50ml dung dịch glucose ưu trương 20% hoặc 30%. Tiêm lặp lại nhiều lần cho đến khi bệnh nhân tỉnh.
Truyền tĩnh mạch dung dịch glucose 5% hoặc 10%, đường máu phải được duy trì trên 5,5mmol/l tức 100mg/dl để tránh nguy cơ hạ đường huyết tái phát. Cũng có thể tiêm dưới da 1mg glucagon
Nếu bệnh nhân dùng thuốc hạ đường huyết loại tác dụng kéo dài thì tình trạng hạ đường huyết có thể kéo dài. Do đó, phải duy trì và theo dõi đường máu ít nhất 24 - 72 giờ tùy thuộc vào dược động học của thuốc.

Hạ đường huyết là một tình huống nguy hiểm có thể dẫn đến tử vong, vậy chúng ta cần làm gì để phòng bệnh?

Đối với bệnh nhân cao tuổi bị đái tháo đường hoặc có kèm theo các bệnh lý khác như suy tim, suy gan, suy thận nên chọn mức đường huyết mục tiêu hợp lý, không nên chọn mức giống các đối tượng bình thường khác. Hướng dẫn bệnh nhân và gia đình bệnh nhân cần tuân thủ chế độ điều trị theo lời khuyên bác sĩ về liều lượng, cách dùng, chế độ ăn và luyện tập thể thao.

Trên đây là cuộc trao đổi của chúng tôi với chuyên gia Lê Thị Mỹ Ngân, giảng viên Trường Cao đẳng Y Dược Pasteur về cách xử lý khi bị hạ đường huyết giúp các bạn tự bảo vệ sức khỏe của bản thân.

Let's block ads! (Why?)