Friday, January 12, 2018

Khi sinh viên biểu diễn độ đảm đang các món ăn với nồi cơm điện

Cuộc sống sinh viên, đặc biệt là các sinh viên ở kí túc xá thường bị bó hẹp và thiếu thốn rất nhiều thứ, đặc biệt là các dụng cụ nấu ăn, làm bếp thì gần như không có. Hơn nữa, rất nhiều trường còn cấm không cho sinh viên nấu nướng trong kí túc xá, do đó, đôi khi giấu được nồi cơm để nấu trộm cũng là cả một vấn đề.

Tuy nhiên, cũng chỉ cần một nồi cơm điện đó, những sinh viên của chúng ta hoàn toàn có thể làm được cả một mâm cơm. Bức ảnh dưới đây đã chứng mình điều đó.

Khâm phục trước độ “đảm đang” và sáng tạo của sinh viên.  

Trong hình là một nồi cơm bình thường như bao nồi cơm khác. Tuy nhiên, thứ đang được nấu trong đó lại không phải là cơm mà lại là món trứng rán hành vàng óng. Đi cùng với bức ảnh là caption: “Cuộc sống kí túc xá. Nồi cơm điện 5 trong 1: nấu cơm, rán trứng, kho cá, nấu canh, luộc rau, xào thịt...cân hết được. Món tủ: Trứng chiên nồi cơm điện nhé, chắc những ai ở KTX nấu ăn sẽ hiểu.

Hóa ra không chỉ được trưng dụng để rán trứng mà nồi cơm còn đảm nhiệm luôn cả việc nấu canh, kho cá, xào rau, thịt…Vậy là gần như tất cả các món ăn cơ bản đều có thể làm ra chỉ bởi một chiếc nồi cơm. Cư dân mạng đã tỏ ra vô cùng thích thú với bức ảnh và lời chia sẻ này.

Ngay lập tức, bức ảnh đã nhận về hơn 22.000 lượt thích và hàng nghìn lời bình luận. Mọi người thi nhau chia sẻ những kỉ niệm khó đỡ về việc nấu ăn với nồi cơm của mình.

Bạn có nickname Khỉ Già khoe: “Tui thấy nó rất đa năng với những thằng nhác như tui! Dưới cắm cơm, lấy 1 cái bát đập trứng để cùng, dùng cái rá nhựa của nồi để hấp thịt và rau,...gì đó! Đợi cơm chín là có cơm với 3 món ăn".

Bạn Phan Khánh Chi lại nâng cấp nồi cơm lên một đẳng cấp mới: “Phòng tui ngày xưa còn làm bánh bao, bánh bông lan, chiên khoai, nấu chè, nấu lẩu bla bla đủ cả, chưa kể nấu canh bằng ấm siêu tốc, làm bánh cuốn bằng chảo rán, làm đủ các món chứ từng này ăn thua gì”.

Trong khi đó, bạn Lê Thảo Nguyên lại nhớ về cả những lần bị thầy cô phạt: “Đem nồi xuống văn phòng ký túc làm bản kiểm điểm cho tôi, tôi mà bắt gặp các chị nấu một lần nữa là tôi đuổi ra khỏi ký túc. Ấy vậy cái nồi này là đời thứ năm rồi vẫn chưa bị đuổi chúng mày ạ...”.

Đúng là cái khó ló cái khôn, trong hoàn cảnh thiếu thốn nhất, sinh viên vẫn luôn tìm ra được cách để giải quyết mọi vấn đề.

Sau đây chúng ta sẽ cùng chiêm ngưỡng thêm chùm ảnh về độ sáng tạo của sinh viên nhé.

Sáng tạo trong cách chống nóng

Ghế lai võng tự chế

Vòi hoa sen bị hỏng à, đừng lo.

ảnh 5: Cần gì lót chuột

Let's block ads! (Why?)

Taxi bay 18 cánh quạt của Đức có thể chở khách vào năm 2020

Taxi bay 18 cánh quạt của Đức được thử nghiệm thành công

Mẫu taxi bay Volocopter VC200 do Đức sản xuất tiếp tục được thử nghiệm thành công tại Hội chợ Điện tử Tiêu dùng 2018 diễn ra ở Las Vegas, Mỹ, Mirror hôm 11/1 đưa tin. Trước đó, các cơ quan hàng không đã cấp phép bay cho Volocopter VC200 sau chuyến bay đầu tiên kéo dài ba phút ở châu Âu.

Volocopter VC200 là máy bay cất hạ cánh thẳng đứng (VTOL) có hình dáng giống một chiếc trực thăng với 18 cánh quạt. Mẫu taxi bay được kỳ vọng sẽ bắt đầu hoạt động chở khách từ năm 2020. Các nhà đầu tư Trung Đông mong đợi có thể vận hành taxi bay trong các thành phố như Dubai.

Với 18 cánh quạt chạy rất êm và động cơ điện thân thiện với môi trường, Volocopter VC200 có thể bay khoảng 30 phút và chở một phi công cùng hành khách. Mẫu taxi này được điều khiển bằng một tay với một cần lái duy nhất. Tuy nhiên, nó cũng có thể bay tự động mà không cần người lái.   

Nhà sản xuất cũng trang bị cho Volocopter VC200 pin, cánh quạt dự phòng và hai chiếc dù để đảm bảo an toàn. Mẫu taxi dự kiến có giá khoảng 340.000 USD khi được đưa ra thị trường.

Thu Thảo

Let's block ads! (Why?)

Ăn mày - nghề chuyên nghiệp mang lại thu nhập cao ở Dubai

Ăn xin trở thành một nghề ở Dubai

Nghe có vẻ sốc nhưng theo điều tra, một người ăn xin chuyên nghiệp có thể kiếm Dh270,000/ tháng (khoảng 1,6 tỷ đồng) và mức trung bình mà họ có thể xin được cũng rơi vào khoảng Dh9,000/ngày (khoảng 55 triệu đồng), khoảng 1.500 Dn (khoảng 9 triệu đồng) trong 1,5 tiếng. Rất nhiều người trong số lực lượng ăn xin ở Dubai là khách du lịch, thường nhập cảnh vào Các Tiểu vương quốc A rập thống nhất bằng visa du lịch, và trong khoảng thời gian 3 tháng ở đây, họ có thể kiếm tiền đầy túi bằng cách chìa tay ăn xin trên đường phố. Số tiền họ kiếm được trong 1 tháng thậm chí nhiều hơn cả thu nhập trung bình của một người trong một năm.

Chuyện ăn xin ở Dubai giàu hơn người có công việc đàng hoàng ở nhiều nước không phải giờ mới có. Hồi năm ngoái, cảnh sát Kuwait bắt một ăn mày và phát hiện trên người anh ta giữ khoảng 10 triệu rupees (3,3 tỉ đồng). Theo Khaleej Times, vào năm 2010, một người ăn xin châu Á khác bị bắt ở Dubai khi đang cư trú tại khách sạn 5 sao.

Vì thu nhập quá hấp dẫn và dễ dàng nên hàng trăm khách, đặc biệt là khách châu Á, đến thăm Dubai chỉ để làm ăn mày, tập trung nhiều trong mùa lễ hội Ramadan và Eid.

Rất nhiều khách du lịch đến đây để kiếm tiền từ việc ăn xin trên hè phố

Ông Faisal Al Badiawi, một quan chức địa phương cho hay: “Những đối tượng này thường đến xin ăn tại các nhà thờ Hồi giáo. Đặc biệt vào thứ 6, khi các tín đồ đi lễ thì họ kiếm được rất nhiều”.

Cũng theo ông Faisal Al Badiawi, ban ngày, các đối tượng này thường mặc những bộ quần áo rách rưới và đứng xin tiền ở các trung tâm mua sắm, đền thờ hay những nơi nhiều người qua lại. Ban đêm, họ lại trở về sống trong các khách sạn 5 sao và hưởng cuộc sống xa hoa không tưởng.

Chính quyền Dubai đang tiến hành chiến dịch chống lại nạn ăn xin

Một quan chức cơ quan cảnh sát cho hay, những người ăn xin làm ảnh hưởng danh tiếng của đất nước và ảnh hưởng đến an ninh của thành phố. Sự xuất hiện của người ăn xin ở các nhà thờ hay trung tâm mua sắm hoặc bất cứ khu vực nào cũng không phải là hình ảnh dễ chịu.

Chính quyền Dubai đang thực hiện chiến dịch kéo dài 1 năm để chống lại vấn đề ăn xin trên đường phố Dubai đặc biệt là gần các nhà thờ và khu mua sắm.

Let's block ads! (Why?)

"Đứng ngồi không yên" điệu nhảy Cha Cha Cha của thầy trò tiểu học vùng núi

Clip sau khi được đăng tải trên mạng xã hội Facebook đã nhận được hang ngàn lượt chia sẻ cùng nhiều bình luận tỏ ra thích thú về hoạt động thú vị của trường học này.

Thầy trò tiểu học vùng núi trường Tiểu học Tam Chung (huyện Mường Lát, Thanh Hóa) nhảy Cha cha cha khiến người xem đứng ngồi không yên.

Đoạn clip ghi lại các thầy cô giáo cùng các em học sinh miền núi, trường Tiểu học Tam Chung (huyện Mường Lát, Thanh Hóa) nhảy sôi động đang được chia sẻ nhiều trên các trang mạng xã hội.

Trong nền nhạc Cha Cha Cha, cả thầy và trò thực sự đã làm sân trường như nóng lên, sôi động với những động tác nhảy đầy uyển chuyển, linh hoạt.

Đoạn clip ngay sau khi được đăng tải thực sự khiến nhiều người xem cảm thấy thích thú với hàng chục nghìn lượt xem và bình luận, chia sẻ.

Đa phần cư dân mạng đều dành những bình luận, khen ngợi cho tiết mục rất đáng yêu này của thầy và trò vùng núi. Đặc biệt nhiều người bày tỏ thích thú khi tiết mục này diễn ra ở một trường học vùng núi.

Theo tìm hiểu, được biết đây là giờ thể dục giữa giờ của Trường Tiểu học Tam Chung (huyện Mường Lát, tỉnh Thanh Hóa) tại điểm trường chính ở bản Lát.

Thầy Hoàng Lê Thành, Hiệu trưởng nhà trường cho biết, đoạn clip được chia sẻ là một trong những giờ thể dục giữa giờ của nhà trường diễn ra cách đây mấy ngày.

"Bản thân mình cũng tham gia hoạt động này cùng các học sinh. Vì rường hầu hết là học sinh người dân tộc nên các giáo viên cũng thường xuyên tham gia cùng với các em và bản thân tôi cũng không ngoại lệ. Qua đó để mối quan hệ thầy trò trở nên gần gũi hơn”, thầy Thành cho hay.

Được biết, đây là một trong số các hoạt động thường xuyên của nhà trường nhằm tạo không khí vui vẻ cho cả thầy cô và học sinh sau những giờ học căng thẳng. 

Học sinh các khối cùng thầy cô hòa cùng điệu nhảy.

Hoạt động này toàn điểm trường với 180 học sinh mới tập được khoảng nửa tháng nên động tác chưa thật đều. “Các học sinh khối 1, 2 động tác chưa được đều và điêu luyện nhưng  các học sinh khối 4, 5 thì quen hơn và động tác khá khớp khi ghép nhạc. Tuy nhiên tất cả các học sinh đều hào hứng và phấn khởi.

Để có được tiết mục độc đáo như vậy, Tổng phụ trách Đội phụ trách việc chỉ dẫn, tập luyện cho các giáo viên chủ nhiệm. Sau đó, các giáo viên này dạy lại cho học sinh từng lớp để tập ghép toàn trường những giờ sinh hoạt giữa giờ.

Let's block ads! (Why?)

MC Thái Dũng, Vân Hugo tình tứ, chuẩn bị áo dài đón Tết Mậu Tuất

Theo tục lệ người Việt, Xuân sang Tết đến, việc mặc một chiếc Áo Dài sắc sặc sỡ thể hiện sự may mắn, sung túc, và nếu chiếc Áo Dài còn là tượng trưng cho sự quyền quý, vương giả. Nối tiếp tập tục ấy, NTK Minh Phúc - Ly Eva đã thiết kế một cặp trang phục Áo Dài màu đỏ rực, in họa tiết hồng hạc uy nghi quyền quý dành cho các bạn nam nữ trẻ mang tên:  " Huyền Thoại Hồng Hạc".

Cặp đôi Vân Hugo- Thái Dũng là hai người mẫu được các NTK lựa chọn để gửi gắm tinh thần bộ trang phục của mình.

 

 

 

Đặt yếu tố tôn dáng, che khuyết điểm lên hàng đầu, từ form áo, chất liệu tới từng chi tiết cắt, rập đều được tính toán kỹ lưỡng để mang đến trang phục cáo cấp, trang nhã, hoàn hảo nhất cho các nữ doanh nhân, quý cô công sở khi đi lễ, du xuân, chào đón năm mới. 

Với vẻ ngoài nam tính, gương mặt ăn ảnh và bề ngoài bắt mắt, Thái Dũng đã cùng bạn diễn của mình - Vân Hugo - một người mẫu có cá tính và khả năng biến hóa đặc sắc trước ống kính, lúc thì hiền hòa nữ tính, khi thì trang trọng.

Tình bạn của MC Thái Dũng và Vân Hugo luôn khiến nhiều khán giả trân trọng và ngưỡng mộ bởi sự quan tâm họ dành cho nhau trong mọi bước thăng trầm của cuộc sống và sự nghiệp. Ba năm trở lại đây, công việc đã tạo cơ hội cho anh và Vân Hugo được tiếp xúc nhiều hơn. Dần dần hai người nhận ra ở nhau nhiều điểm tương đồng và quyết định trở thành những người bạn thân thiết.

Trước sự tò mò của khán giả về quan hệ với Vân Hugo, MC Thái Dũng từng không ngại tiết lộ: “Thực ra tôi với Vân còn hơn cả tình yêu, ở mức độ cao hơn chính là tình nhân. Tình nhân trong công việc, tình nhân trong cảm xúc”. 

Makeup : Quách Ánh

Hair : Hiển Nguyễn

Photo : Mr Tâm

Stylish : Mega

Bạn đọc có những câu chuyện, hình ảnh ý nghĩa phù hợp với chuyên mục Sống Trẻ, Guu của thegioitre.vn muốn chia sẻ tới cộng đồng, có thể gửi về hòm thư: dongvu@infonet.vn hoặc điện thoại 097.4569.097 (Đông Vũ).

Let's block ads! (Why?)

“Đứng hình” trước nhan sắc trong veo của nữ công an Đà thành

Let's block ads! (Why?)

Không chỉ gây ấn tượng nhờ vẻ bề ngoài, Hồng Thắm còn là gương sáng trong cách hoạt động ở trường, địa phương. Cô nàng làm Bí thư chi đoàn thanh niên thôn, tham gia nhiều hoạt động văn hóa, văn nghệ và được nhận nhiều giấy khen của xã. 

Cặp vợ chồng 17 năm ròng vực con biết ngồi, biết đi

Chị Nguyễn Kim Ngọc, 42 tuổi hiện sống tại Tân An, Long An không bao giờ quên được cái ngày 20/7/2000 đó. 7h sáng chị đau bụng âm ỉ, gia đình đưa chị vào bệnh viện tỉnh để sinh con đầu lòng. Hơn 15 tiếng đau quặn, chị gần như kiệt sức, không thể rặn nổi, bác sĩ đè bụng chị ép đứa trẻ ra. 22h20 khi ngoài trời mưa gió bão bùng cũng là lúc bé Nguyễn Hoàng Phúc chào đời. Chị Ngọc không thể ngờ, từ giây phút đó, "sóng gió cuộc đời bắt đầu bủa vây gia đình mình". Trong suốt thời gian mang bầu Phúc, chị đi siêu âm thấy bé vẫn phát triển bình thường, nhưng chính ca sinh khó, gặp bác sĩ thiếu kinh nghiệm, thai nhi không được cung cấp đủ ôxy đã khiến cậu bé bị bại não.

Gần 2.000 ngày ròng rã đưa con đi viện, đi khám, đi chữa thầy..., chị Ngọc vô cùng hạnh phúc khi nhận ra những biểu hiện tiến bộ của con, dù nhỏ xíu như tự ngồi được, tự bước đi.... Ảnh: NVCC.

Gần 2.000 ngày ròng rã đưa con đi viện, đi khám, đi chữa thầy..., chị Ngọc vô cùng hạnh phúc khi nhận ra những biểu hiện tiến bộ của con, dù nhỏ xíu như tự ngồi được, tự bước đi.... Ảnh: NVCC.

Trước đó, cuộc đời chị Ngọc tưởng như vô cùng suôn sẻ. Tốt nghiệp cấp ba, chị đỗ vào khoa Tin học Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP HCM. Trong thời gian đi học, chị đã đi dạy, thu nhập gấp đôi số tiền chị cần để sống thoải mái mỗi tháng. Ra trường một năm, chị quyết định về quê nhà Long An làm việc để tiện chăm mẹ ốm. Mẹ khỏe dần, công việc của chị cũng thuận lợi. Năm 1999, chị kết hôn với anh Nguyễn Công Luận. Hai vợ chồng cùng dạy Tin cho trường nghề ở Long An, vừa dạy thêm ở trung tâm, cuộc sống yên bình.

Sự ra đời của Phúc đã làm thay đổi tất cả. Xuất viện về nhà, Phúc khóc suốt. Bé ngủ luôn cần có người ôm, buông ra là giật mình, khóc ngất. Bé cũng không tự bú mẹ được. Chị Ngọc phải vắt sữa, đút từng thìa cho con. Anh chị lập tức đưa con lên TP HCM kiểm tra. Phúc 4 tháng tuổi, vợ chồng chị bàng hoàng nhận kết quả con bị bại não. Cầm tờ giấy trong tay, anh Luận chỉ biết ôm vai vợ. Chị Ngọc bế Phúc, trên đầu còn bê bết các hoá chất điện não và thiêm thiếp vì thuốc ngủ, khóc trọn con đường về nhà.

Để có thể trường kỳ nuôi con tại bệnh viện, anh chị đành nghỉ dạy ở trường nghề. Họ gom hết tiền tiết kiệm, mua được 4 máy tính, mở lớp dạy Tin học ở nhà. May mắn là cùng nghề là nên anh chị có thể người này ở viện cùng con thì người kia ở nhà dạy học kiếm tiền. Năm đầu đời của Phúc, thời gian ở viện của gia đình nhỏ nhiều hơn ở nhà.

Lên 3 tuổi, Phúc vẫn không nói được dù có thể hiểu những gì bố mẹ nói. Bé cũng không thể tự ngồi được. Chị Ngọc dùng dây vải buộc con vào chiếc ghế nhựa để con tập chơi game trên vi tính. Anh chị cũng mua cho con chiếc điện thoại đầu tiên trong đời để bé luyện ngón tay bấm trên các phím chữ, số. Chị mua một chiếc xe tập đi trẻ con, buộc con lên xe để tập cho đôi chân hoạt động.

Phúc rất tình cảm, mỗi khi trẻ con trong xóm đến chơi mà về hết, bé lại khóc tím người vì buồn. Anh chị quyết định sinh thêm con khi Phúc 4 tuổi để bé có người chơi cùng. Như hiểu được nỗi vất vả của ba mẹ, Phương ra đời khỏe mạnh, cứ tự ăn, tự chơi không để bố mẹ phải bận tâm.

Phúc và em gái

Phúc và em gái.

Phúc 5 tuổi, vẫn chưa thể tự ngồi được nhưng lái xe tập đi đã thành thạo, biết bẻ lái chạy quanh các phòng. Là con của hai giáo viên tin học, anh chàng chơi game giỏi, biết chơi đua xe, bắn súng. Bé cũng biết đặt mật khẩu lưu game. Dù vậy mỗi tháng, vợ chồng chị Ngọc vẫn phải đưa con đi Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP HCM) tái khám một lần, chưa kể thỉnh thoảng bé mắc thêm những căn bệnh cơ hội. Thể trạng yếu nên chỉ sốt siêu vi, tiêu chảy, viêm phổi cũng có thể khiến Phúc nằm viện cả tháng.

Sau 6 năm kiên trì tập vật lý trị liệu, khi nằm viện thì tập tại viện, lúc ở nhà thì được bố mẹ thuê kỹ thuật viên đến tập cùng, 6 tuổi, Phúc lần đầu ngồi được một mình vững chãi, chấm dứt chuỗi thời gian ngủ phải có người ôm. Tuy nhiên, cậu vẫn không kiểm soát được tiêu tiểu.

Xem chương trình Người đương thời trên truyền hình, biết được tài châm cứu của giáo sư Nguyễn Tài Thu, anh chị quyết định đưa con ra Hà Nội chữa trị. Tháng 9/2006, bố con Phúc tìm đến Viện Châm cứu Trung ương. Mới châm được 10 ngày, Phúc đã kiệt sức vì đau, vì không ăn uống được, vì phải xa mẹ, xa bà. Anh Luận đành đưa con về. Chị Ngọc nhớ mãi cảnh đi đón chồng con ở sân bay, bố cõng con trên lưng, tay kéo va li, con không nhận ra mẹ vì quá mệt mỏi và đau đớn.

Về nhà một tuần, đặt con trước máy tính chơi game, chị Ngọc vô cùng ngạc nhiên khi thấy con mở Word ra, gõ chữ "Mẹ ơi, Hà Nội đang hội nghị APEC". Đến bây giờ, cả gia đình chị và bác sĩ cũng không lý giải được tại sao cậu bé lại biết chữ, biết viết câu đúng ngữ pháp và chính tả dù không được ai dạy bất cứ con chữ nào. Giáo sư Thu nói đùa, ông đã châm đúng dây chữ của Phúc. Sau đó, mỗi lần được ra đường chơi, Phúc nhớ toàn bộ bảng hiệu, tên đường và số điện thoại, về nhà cậu ghi lại đầy đủ trên máy tính. Sau đợt châm cứu đó, Phúc cũng biết ra dấu mỗi khi muốn đi vệ sinh. Anh chị mừng muốn khóc.

Phúc và bố.

Phúc và bố.

Con có bệnh thì vái tứ phương, nghe đâu có thầy thuốc phù hợp là anh chị lại đưa con đi, mong bé cải thiện khả năng vận động, khả năng nói. Nghe tin ở quê nội Đà Lạt có cơ sở khám chữa bệnh theo y học cổ truyền, châm cứu bấm huyệt miễn phí của các cha và các sơ, năm 2008, anh chị cho con về Đà Lạt. Cứ một tháng mẹ chăm con, bố ở nhà kiếm tiền, rồi đổi lại một tháng bố chăm con, mẹ kiếm tiền nuôi gia đình. Hơn một năm trời, họ đi đi về về giữa Đà Lạt và Long An nhưng Phúc cũng không tiến triển là bao.

Năm 2009, nghe tin nhà thờ Lộc Hoá ở Bảo Lộc, Lâm Đồng có cha chữa bệnh bằng nhân điện, diện chẩn, chị Ngọc lại đưa con đến đây, thuê nhà cạnh Nhà thờ để tiện chữa bệnh. Mỗi ngày chị cõng con hai lần leo qua cái dốc rất cao để vào nhà thờ, vừa đi vừa thở ra cả đằng tai. Ở đó được hai tháng, bệnh tình của Phúc không chuyển biến, chị lại đưa con về Long An.

Cũng năm này, công việc kiếm tiền của anh chị gặp thất bại, họ mất một số tiền lớn, chị Ngọc trầm cảm 6 tháng. Nhìn hai đứa con, đặc biệt là Phúc, dù đang bệnh tật vẫn lạc quan yêu đời, chị quyết tâm tự vực mình dậy, lại nghĩ các cách kiếm tiền để lo cho con. Về mặt vận động, Phúc không có nhiều chuyển biến, nhưng nhận thức của bé rất tốt: biết diễn đạt bằng chữ suy nghĩ của mình, biết chơi mạng, biết mở các chương trình yêu thích.

Năm 2011, khi tích góp được ít tiền, anh Luận lại đưa Phúc ra Hà Nội để được giáo sư Thu châm cứu. Chi phí ăn ở, điều trị của hai bố con mỗi ngày khoảng một triệu. Hết tiền, hai bố con lại về Long An. May mắn cho gia đình là sau đó, Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, TP HCM lập khoa Châm cứu, giáo sư Thu vào hỗ trợ.

Ngồi bên cạnh nhau, Phúc và mẹ phải dùng bàn phím để nói chuyện với nhau.

Không nói được, nên Phúc và mẹ phải dùng bàn phím để nói chuyện với nhau.

Suốt hai năm ròng, mỗi thứ 2-4-6, bất kể nắng mưa, cứ 6h sáng, chị Ngọc đánh thức Phúc dậy, đặt con ngồi trước trên xe máy để vượt qua quãng đường 50km từ nhà đến bệnh viện. Trên cốp trước xe là hộp cơm nắm hay hộp xôi chị nấu từ khuya. Chạy xe một đoạn, chị lại đút cho con một nắm để bé không bị đói và không bị muộn giờ châm cứu lúc 8h30. Mỗi ngày của con là hơn 30 cây kim nhỏ và 6 cây kim dài 2 tấc, còn tiền chi phí của mẹ là 500.000 đồng. Phúc được cả khoa châm cứu cưng vì ngoan, dũng cảm và cũng rất sạch sẽ nữa. Anh chàng bé nhỏ quan niệm "đàn ông không được khóc”. Chị Ngọc kể, mỗi lần đưa con đi viện, chị luôn trưng diện thơm tho đẹp đẽ cho Phúc để các bác sĩ điều dưỡng ôm ấp không ngại. Cũng nhờ có anh chàng người mẫu nhỏ này mà chị Ngọc tình cờ có thêm công việc bán quần áo bên cạnh dạy học.

Nhờ kiên trì kết hợp giữa uống thuốc giãn cơ, bổ não của bác sĩ ở Nhi đồng 1 kê, tập vật lý trị liệu và châm cứu, 14 tuổi, lần đầu tiên Phúc chập chững bước được 3-4 bước không có mẹ dìu. "Buông" con được 20 giây, chị Ngọc mừng hơn bắt được vàng. Phúc chính thức vứt hẳn 5 đời xe tập đi theo mình từ tuổi lên ba.

Để có tiền lo cho các con, khi công việc dạy Tin học không còn "hot" nữa, do môn học đã được dạy phổ biến khắp nơi, năm 2014, anh chị “dẹp chữ sĩ sang bên” mở quán bún bò ngay ở nhà. Họ làm thêm lạp xưởng, chà bông, bánh tráng. Anh chị quan niệm, kiếm tiền nhưng vẫn phải ở nhà với con để còn tập cùng con.

Mỗi ngày, anh chị dậy sớm chuẩn bị công việc cho ngày mới. Chàng Phúc được ngủ đến 6h, sau đó được bà ngoại hỗ trợ ăn sáng vì cậu chưa tự cầm nắm được những vật nhỏ, múc thức ăn còn đổ tháo. Khoảng một năm nay, Phúc bắt đầu cầm được ly uống nước, cầm được bánh ăn. Ngủ dậy tự bám cầu thang, đi từ lầu xuống tầng trệt, đi tới cái bàn có máy tính của mình.

Trong khi bố mẹ bận bán hàng, Phúc ngồi trước màn hình máy tính, mày mò học tiếng Anh, lướt facebook, xem các bộ phim mình yêu thích, các kênh giới thiệu đồ chơi, dựng các clip làm quà tặng mọi người. Anh chàng đặc biệt khoái mua hàng trên mạng. Buổi chiều, Phúc lại cùng mẹ tập đi hay cầm nắm các đồ vật.

Hiện tại, cao 1,5m nặng 42kg, Phúc lúc thì hồn nhiên như một cậu bé 10 tuổi, lúc chín chắn như một ông cụ non. Vô cùng thần tượng nhân vật chính của bộ phim Việt do NSND Hoàng Dũng đóng, Phúc chọn câu “Gia đình là thứ tồn tại duy nhất, còn tất cả những thứ khác có hay không có không quan trọng” làm lời giới thiệu cho mình trên Facebook. Em hiểu, không có gì quý hơn gia đình mình, bà ngoại, bố mẹ và em Phương - những người vẫn đang cùng cậu chiến đấu với căn bệnh bại não.

Trích đoạn một clip Phúc dựng để chúc mừng sinh nhật Lina, một nhân vật cậu yêu thích trên mạng:

Video chúc mừng sinh nhật một thần tượng của mình do Phúc tự dựng

Kim Anh

Let's block ads! (Why?)