Friday, January 12, 2018

“Đứng hình” trước nhan sắc trong veo của nữ công an Đà thành

Let's block ads! (Why?)

Không chỉ gây ấn tượng nhờ vẻ bề ngoài, Hồng Thắm còn là gương sáng trong cách hoạt động ở trường, địa phương. Cô nàng làm Bí thư chi đoàn thanh niên thôn, tham gia nhiều hoạt động văn hóa, văn nghệ và được nhận nhiều giấy khen của xã. 

Cặp vợ chồng 17 năm ròng vực con biết ngồi, biết đi

Chị Nguyễn Kim Ngọc, 42 tuổi hiện sống tại Tân An, Long An không bao giờ quên được cái ngày 20/7/2000 đó. 7h sáng chị đau bụng âm ỉ, gia đình đưa chị vào bệnh viện tỉnh để sinh con đầu lòng. Hơn 15 tiếng đau quặn, chị gần như kiệt sức, không thể rặn nổi, bác sĩ đè bụng chị ép đứa trẻ ra. 22h20 khi ngoài trời mưa gió bão bùng cũng là lúc bé Nguyễn Hoàng Phúc chào đời. Chị Ngọc không thể ngờ, từ giây phút đó, "sóng gió cuộc đời bắt đầu bủa vây gia đình mình". Trong suốt thời gian mang bầu Phúc, chị đi siêu âm thấy bé vẫn phát triển bình thường, nhưng chính ca sinh khó, gặp bác sĩ thiếu kinh nghiệm, thai nhi không được cung cấp đủ ôxy đã khiến cậu bé bị bại não.

Gần 2.000 ngày ròng rã đưa con đi viện, đi khám, đi chữa thầy..., chị Ngọc vô cùng hạnh phúc khi nhận ra những biểu hiện tiến bộ của con, dù nhỏ xíu như tự ngồi được, tự bước đi.... Ảnh: NVCC.

Gần 2.000 ngày ròng rã đưa con đi viện, đi khám, đi chữa thầy..., chị Ngọc vô cùng hạnh phúc khi nhận ra những biểu hiện tiến bộ của con, dù nhỏ xíu như tự ngồi được, tự bước đi.... Ảnh: NVCC.

Trước đó, cuộc đời chị Ngọc tưởng như vô cùng suôn sẻ. Tốt nghiệp cấp ba, chị đỗ vào khoa Tin học Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP HCM. Trong thời gian đi học, chị đã đi dạy, thu nhập gấp đôi số tiền chị cần để sống thoải mái mỗi tháng. Ra trường một năm, chị quyết định về quê nhà Long An làm việc để tiện chăm mẹ ốm. Mẹ khỏe dần, công việc của chị cũng thuận lợi. Năm 1999, chị kết hôn với anh Nguyễn Công Luận. Hai vợ chồng cùng dạy Tin cho trường nghề ở Long An, vừa dạy thêm ở trung tâm, cuộc sống yên bình.

Sự ra đời của Phúc đã làm thay đổi tất cả. Xuất viện về nhà, Phúc khóc suốt. Bé ngủ luôn cần có người ôm, buông ra là giật mình, khóc ngất. Bé cũng không tự bú mẹ được. Chị Ngọc phải vắt sữa, đút từng thìa cho con. Anh chị lập tức đưa con lên TP HCM kiểm tra. Phúc 4 tháng tuổi, vợ chồng chị bàng hoàng nhận kết quả con bị bại não. Cầm tờ giấy trong tay, anh Luận chỉ biết ôm vai vợ. Chị Ngọc bế Phúc, trên đầu còn bê bết các hoá chất điện não và thiêm thiếp vì thuốc ngủ, khóc trọn con đường về nhà.

Để có thể trường kỳ nuôi con tại bệnh viện, anh chị đành nghỉ dạy ở trường nghề. Họ gom hết tiền tiết kiệm, mua được 4 máy tính, mở lớp dạy Tin học ở nhà. May mắn là cùng nghề là nên anh chị có thể người này ở viện cùng con thì người kia ở nhà dạy học kiếm tiền. Năm đầu đời của Phúc, thời gian ở viện của gia đình nhỏ nhiều hơn ở nhà.

Lên 3 tuổi, Phúc vẫn không nói được dù có thể hiểu những gì bố mẹ nói. Bé cũng không thể tự ngồi được. Chị Ngọc dùng dây vải buộc con vào chiếc ghế nhựa để con tập chơi game trên vi tính. Anh chị cũng mua cho con chiếc điện thoại đầu tiên trong đời để bé luyện ngón tay bấm trên các phím chữ, số. Chị mua một chiếc xe tập đi trẻ con, buộc con lên xe để tập cho đôi chân hoạt động.

Phúc rất tình cảm, mỗi khi trẻ con trong xóm đến chơi mà về hết, bé lại khóc tím người vì buồn. Anh chị quyết định sinh thêm con khi Phúc 4 tuổi để bé có người chơi cùng. Như hiểu được nỗi vất vả của ba mẹ, Phương ra đời khỏe mạnh, cứ tự ăn, tự chơi không để bố mẹ phải bận tâm.

Phúc và em gái

Phúc và em gái.

Phúc 5 tuổi, vẫn chưa thể tự ngồi được nhưng lái xe tập đi đã thành thạo, biết bẻ lái chạy quanh các phòng. Là con của hai giáo viên tin học, anh chàng chơi game giỏi, biết chơi đua xe, bắn súng. Bé cũng biết đặt mật khẩu lưu game. Dù vậy mỗi tháng, vợ chồng chị Ngọc vẫn phải đưa con đi Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP HCM) tái khám một lần, chưa kể thỉnh thoảng bé mắc thêm những căn bệnh cơ hội. Thể trạng yếu nên chỉ sốt siêu vi, tiêu chảy, viêm phổi cũng có thể khiến Phúc nằm viện cả tháng.

Sau 6 năm kiên trì tập vật lý trị liệu, khi nằm viện thì tập tại viện, lúc ở nhà thì được bố mẹ thuê kỹ thuật viên đến tập cùng, 6 tuổi, Phúc lần đầu ngồi được một mình vững chãi, chấm dứt chuỗi thời gian ngủ phải có người ôm. Tuy nhiên, cậu vẫn không kiểm soát được tiêu tiểu.

Xem chương trình Người đương thời trên truyền hình, biết được tài châm cứu của giáo sư Nguyễn Tài Thu, anh chị quyết định đưa con ra Hà Nội chữa trị. Tháng 9/2006, bố con Phúc tìm đến Viện Châm cứu Trung ương. Mới châm được 10 ngày, Phúc đã kiệt sức vì đau, vì không ăn uống được, vì phải xa mẹ, xa bà. Anh Luận đành đưa con về. Chị Ngọc nhớ mãi cảnh đi đón chồng con ở sân bay, bố cõng con trên lưng, tay kéo va li, con không nhận ra mẹ vì quá mệt mỏi và đau đớn.

Về nhà một tuần, đặt con trước máy tính chơi game, chị Ngọc vô cùng ngạc nhiên khi thấy con mở Word ra, gõ chữ "Mẹ ơi, Hà Nội đang hội nghị APEC". Đến bây giờ, cả gia đình chị và bác sĩ cũng không lý giải được tại sao cậu bé lại biết chữ, biết viết câu đúng ngữ pháp và chính tả dù không được ai dạy bất cứ con chữ nào. Giáo sư Thu nói đùa, ông đã châm đúng dây chữ của Phúc. Sau đó, mỗi lần được ra đường chơi, Phúc nhớ toàn bộ bảng hiệu, tên đường và số điện thoại, về nhà cậu ghi lại đầy đủ trên máy tính. Sau đợt châm cứu đó, Phúc cũng biết ra dấu mỗi khi muốn đi vệ sinh. Anh chị mừng muốn khóc.

Phúc và bố.

Phúc và bố.

Con có bệnh thì vái tứ phương, nghe đâu có thầy thuốc phù hợp là anh chị lại đưa con đi, mong bé cải thiện khả năng vận động, khả năng nói. Nghe tin ở quê nội Đà Lạt có cơ sở khám chữa bệnh theo y học cổ truyền, châm cứu bấm huyệt miễn phí của các cha và các sơ, năm 2008, anh chị cho con về Đà Lạt. Cứ một tháng mẹ chăm con, bố ở nhà kiếm tiền, rồi đổi lại một tháng bố chăm con, mẹ kiếm tiền nuôi gia đình. Hơn một năm trời, họ đi đi về về giữa Đà Lạt và Long An nhưng Phúc cũng không tiến triển là bao.

Năm 2009, nghe tin nhà thờ Lộc Hoá ở Bảo Lộc, Lâm Đồng có cha chữa bệnh bằng nhân điện, diện chẩn, chị Ngọc lại đưa con đến đây, thuê nhà cạnh Nhà thờ để tiện chữa bệnh. Mỗi ngày chị cõng con hai lần leo qua cái dốc rất cao để vào nhà thờ, vừa đi vừa thở ra cả đằng tai. Ở đó được hai tháng, bệnh tình của Phúc không chuyển biến, chị lại đưa con về Long An.

Cũng năm này, công việc kiếm tiền của anh chị gặp thất bại, họ mất một số tiền lớn, chị Ngọc trầm cảm 6 tháng. Nhìn hai đứa con, đặc biệt là Phúc, dù đang bệnh tật vẫn lạc quan yêu đời, chị quyết tâm tự vực mình dậy, lại nghĩ các cách kiếm tiền để lo cho con. Về mặt vận động, Phúc không có nhiều chuyển biến, nhưng nhận thức của bé rất tốt: biết diễn đạt bằng chữ suy nghĩ của mình, biết chơi mạng, biết mở các chương trình yêu thích.

Năm 2011, khi tích góp được ít tiền, anh Luận lại đưa Phúc ra Hà Nội để được giáo sư Thu châm cứu. Chi phí ăn ở, điều trị của hai bố con mỗi ngày khoảng một triệu. Hết tiền, hai bố con lại về Long An. May mắn cho gia đình là sau đó, Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, TP HCM lập khoa Châm cứu, giáo sư Thu vào hỗ trợ.

Ngồi bên cạnh nhau, Phúc và mẹ phải dùng bàn phím để nói chuyện với nhau.

Không nói được, nên Phúc và mẹ phải dùng bàn phím để nói chuyện với nhau.

Suốt hai năm ròng, mỗi thứ 2-4-6, bất kể nắng mưa, cứ 6h sáng, chị Ngọc đánh thức Phúc dậy, đặt con ngồi trước trên xe máy để vượt qua quãng đường 50km từ nhà đến bệnh viện. Trên cốp trước xe là hộp cơm nắm hay hộp xôi chị nấu từ khuya. Chạy xe một đoạn, chị lại đút cho con một nắm để bé không bị đói và không bị muộn giờ châm cứu lúc 8h30. Mỗi ngày của con là hơn 30 cây kim nhỏ và 6 cây kim dài 2 tấc, còn tiền chi phí của mẹ là 500.000 đồng. Phúc được cả khoa châm cứu cưng vì ngoan, dũng cảm và cũng rất sạch sẽ nữa. Anh chàng bé nhỏ quan niệm "đàn ông không được khóc”. Chị Ngọc kể, mỗi lần đưa con đi viện, chị luôn trưng diện thơm tho đẹp đẽ cho Phúc để các bác sĩ điều dưỡng ôm ấp không ngại. Cũng nhờ có anh chàng người mẫu nhỏ này mà chị Ngọc tình cờ có thêm công việc bán quần áo bên cạnh dạy học.

Nhờ kiên trì kết hợp giữa uống thuốc giãn cơ, bổ não của bác sĩ ở Nhi đồng 1 kê, tập vật lý trị liệu và châm cứu, 14 tuổi, lần đầu tiên Phúc chập chững bước được 3-4 bước không có mẹ dìu. "Buông" con được 20 giây, chị Ngọc mừng hơn bắt được vàng. Phúc chính thức vứt hẳn 5 đời xe tập đi theo mình từ tuổi lên ba.

Để có tiền lo cho các con, khi công việc dạy Tin học không còn "hot" nữa, do môn học đã được dạy phổ biến khắp nơi, năm 2014, anh chị “dẹp chữ sĩ sang bên” mở quán bún bò ngay ở nhà. Họ làm thêm lạp xưởng, chà bông, bánh tráng. Anh chị quan niệm, kiếm tiền nhưng vẫn phải ở nhà với con để còn tập cùng con.

Mỗi ngày, anh chị dậy sớm chuẩn bị công việc cho ngày mới. Chàng Phúc được ngủ đến 6h, sau đó được bà ngoại hỗ trợ ăn sáng vì cậu chưa tự cầm nắm được những vật nhỏ, múc thức ăn còn đổ tháo. Khoảng một năm nay, Phúc bắt đầu cầm được ly uống nước, cầm được bánh ăn. Ngủ dậy tự bám cầu thang, đi từ lầu xuống tầng trệt, đi tới cái bàn có máy tính của mình.

Trong khi bố mẹ bận bán hàng, Phúc ngồi trước màn hình máy tính, mày mò học tiếng Anh, lướt facebook, xem các bộ phim mình yêu thích, các kênh giới thiệu đồ chơi, dựng các clip làm quà tặng mọi người. Anh chàng đặc biệt khoái mua hàng trên mạng. Buổi chiều, Phúc lại cùng mẹ tập đi hay cầm nắm các đồ vật.

Hiện tại, cao 1,5m nặng 42kg, Phúc lúc thì hồn nhiên như một cậu bé 10 tuổi, lúc chín chắn như một ông cụ non. Vô cùng thần tượng nhân vật chính của bộ phim Việt do NSND Hoàng Dũng đóng, Phúc chọn câu “Gia đình là thứ tồn tại duy nhất, còn tất cả những thứ khác có hay không có không quan trọng” làm lời giới thiệu cho mình trên Facebook. Em hiểu, không có gì quý hơn gia đình mình, bà ngoại, bố mẹ và em Phương - những người vẫn đang cùng cậu chiến đấu với căn bệnh bại não.

Trích đoạn một clip Phúc dựng để chúc mừng sinh nhật Lina, một nhân vật cậu yêu thích trên mạng:

Video chúc mừng sinh nhật một thần tượng của mình do Phúc tự dựng

Kim Anh

Let's block ads! (Why?)

Nhạc cụ cổ đại vẫn chơi tốt sau 1.700 năm

Chiếc đàn môi cổ đại mới được tìm thấy ở Nga. Ảnh: National Geographic.

Chiếc đàn môi cổ đại mới được tìm thấy ở Nga. Ảnh: National Geographic.

Các nhà khảo cổ phát hiện một chiếc đàn môi tại khu vực dãy núi Altai, Nga, có thể phát ra âm thanh sau 1.700 năm, National Geographic hôm nay đưa tin. Nhạc cụ này là một trong 5 chiếc đàn môi mà họ tìm thấy ở hai điểm khảo cổ Chultukov Log 9 và Cheremshanka.

"Tôi đã tự mình chơi thử chiếc đàn từ Cheremshanka", Andrey Borodovsky, giáo sư tại Viện Khảo cổ và Nhân học thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Nga, cho biết. Ông nghiên cứu những nhạc cụ này suốt hơn 20 năm và cho biết, một trong những chiếc đàn môi Cheremshanka vẫn còn chơi được.

Những nhạc cụ này có thể do thợ thủ công chế tạo từ xương bò hoặc ngựa cách đây khoảng 1.700 năm, khi người Hung kiểm soát một vùng lãnh thổ rộng lớn ở Trung Á. Họ là người du cư, sinh sống tại các khu vực như Mông Cổ, Kazakhstan, đông bắc Trung Quốc và phía nam nước Nga ngày nay.

Nhạc cụ do thợ thủ công Altai chế tạo không giống những nhạc cụ cổ đại khác ở Trung Á. Thợ thủ công Mông Cổ và Tuva, Nga, sử dụng các chất liệu khác như sừng hươu để làm đàn môi. Các nhà khảo cổ từng tìm thấy một mảnh đàn môi bằng sừng hươu tại miền nam Siberia khoảng 40 năm trước.

Những chiếc đàn môi mới phát hiện ở Nga vẫn khá hiện đại so với loại nhạc cụ cổ nhất thế giới từng ghi nhận, đó là những chiếc sáo 43.000 năm tuổi làm từ xương chim và ngà voi ma mút trong một hang động ở miền nam nước Đức.

Chiếc đàn môi mà Borodovsky chơi thử dài khoảng 10,9 cm và rộng 8,4 cm. Ông nhận xét âm thanh phát ra nghe giống flageolet, một nhạc cụ thời kỳ Phục Hưng gần giống sáo.

Thu Thảo

Let's block ads! (Why?)

Thai ba cùng lúc, người vợ Quảng Trị giật gấu vá vai vẫn cố giữ con

Trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ ở thôn An Phú (xã Triệu Sơn, Triệu Phong, Quảng Trị), chị Lê Thị Kim Lành (28 tuổi) đang nương nhờ cha mẹ ruột để chăm ba con trai sinh ba. Đến nay, các bé đã hơn 4 tháng tuổi, nặng mỗi bé trên 5kg, đều kháu khỉnh.

Chị Lành bảo do sinh ba, không đủ sữa cho cả ba con bú nên các cháu không đủ cân nặng theo tiêu chuẩn. “Dù vậy, các con đều khoẻ mạnh nên gia đình rất mừng. Suốt thai kỳ tôi gặp nhiều vấn đề sức khoẻ, nên việc sinh hạ thành công là phúc lớn của cả gia đình", chị tâm sự.

Có sự trợ giúp của ông bà ngoại và em trai lớp 7, chị Lành vẫn xoay như chong chóng với ba bé song sinh. Ảnh: Hoàng Táo.

Có sự trợ giúp của ông bà ngoại và em trai lớp 7, chị Lành vẫn xoay như chong chóng với ba bé sinh ba. Ảnh: Hoàng Táo.

Gần ba năm trước, chị kết hôn với anh Nguyễn Văn Vũ (40 tuổi, quê ở Phú Lộc, Thừa Thiên Huế) rồi cùng thuê trọ tại TP Huế. Chị Lành đi bán áo quần thuê, trong khi chồng bán vé xe khách, phụ chở hàng. Ít tháng sau ngày cưới, chị mang thai. Tin vui đến khiến họ vô cùng hạnh phúc vì anh Vũ tuổi cũng đã lớn. Niềm vui chẳng tày gang, đứa con này sớm từ bỏ anh chị mà đi. 

Hai năm sau, chị Lành mới mang thai lại. Lần đi siêu âm đầu tiên, bác sĩ báo tin thai ba khiến chị vui buồn lẫn lộn, đầu óc quay cuồng rồi ngất lịm, các bác sĩ mất nhiều thời gian mới giúp chị trấn tĩnh. "Phải nhiều năm tôi mới có thai, nhưng gia cảnh khó khăn, hay tin có cùng lúc ba cháu, tôi rất lo lắng", chị Lành kể lại.

Bà mẹ 28 tuổi quyết giữ ba con, dù biết nhiều khó khăn

Thăm khám, bác sĩ khuyên bỏ đi một thai thì mới có khả năng giữ được các con còn lại, khiến chị rất xót xa. Bản thân chị lại bị chẩn đoán nhau tiền đạo, việc đi lại nhiều rất dễ dẫn đến hư thai,

Được người thân động viên, chị Lành quyết giữ lại cả ba bé, đồng thời chấp nhận nghỉ việc ở nhà dưỡng thai. “Tôi bị nôn suốt cho đến ngày lên bàn mổ đẻ”, chị tâm sự. Không nằm được trên giường, chị chỉ có thể tựa lưng, ngủ hờ trên giường xếp. Hai tháng cuối, chị còn bị men gan cao do áp lực thai gây nên. Lúc này, gia đình đưa chị vào ở hẳn tại Bệnh viện Trung ương Huế để điều trị và dự phòng sinh non.

Khi thai 36 tuần, chị trở dạ, được bác sĩ cho sinh mổ. Ba cháu trai lần lượt ra đời, nặng từ 1,8 đến 2,1 kg, khỏe mạnh, khiến cả gia đình vỡ oà hạnh phúc sau ba năm chờ đợi.

Ba anh em giống nhau về khuôn mặt, và cả giờ giấc sinh hoạt, ăn ngủ. Ảnh: Hoàng Táo

Ba anh em giống nhau về khuôn mặt, và cả giờ giấc sinh hoạt, ăn ngủ. Ảnh: Hoàng Táo.

Theo phong tục địa phương, lần sinh đầu, mẹ con chị Lành được đưa về nhà ngoại chăm sóc. Nhà ngoại chỉ có bố mẹ đẻ, cùng cậu em trai đang học lớp 7, thêm chị Lành là bốn người mà trở tay không kịp với ba đứa trẻ. “Chúng nó khóc cùng lúc, ngủ cùng lúc, thức dậy và thậm chí đi vệ sinh cũng một lần, tôi và bố mẹ luôn tay chân mà không kịp thay tã bỉm, cho bú”, chị Lành nói.

Những ngày đầu thực sự gian nan. “Bữa ăn kéo dài đến bốn tiếng chứ nói gì đến một giấc ngủ cho tròn”, chị kể. Bố đi làm đồng, mẹ đi chợ, em trai đi học, một tay chị cho con bú sữa mẹ, tay còn lại cho bé khác bú bình, trong khi chân đưa nôi bé thứ ba.

Do điều trị kháng sinh 9 ngày liền sau sinh mổ, cộng với sinh ba nên sữa mẹ không đủ cho các con. Những tháng đầu, bé thứ hai nhẹ cân nhất nên được ưu tiên dùng sữa mẹ, các bé khác chủ yếu bú ngoài. Ba chú bé được đặt tên lần lượt là Khôi, Phước và Quý, khuôn mặt rất giống nhau.

Chị Lành kể lần tiêm chủng đầu tiên, gia đình phải nhờ sáu người với ba xe máy mới đủ đưa con đến trạm xá. Những lần sau, hàng xóm thương tình nên lái ôtô đón năm bà cháu đi tiêm.

Bé út hay cười, được đặt tên là Nguyễn Văn Quý. Ảnh: Hoàng Táo

Bé út hay cười, được đặt tên là Nguyễn Văn Quý. Ảnh: Hoàng Táo.

Vui vì các con khoẻ mạnh, nhưng chị Lành luôn trăn trở về khoản tiền mua sữa ngoài cho các con. Chị không có thu nhập từ ngày nghỉ việc. Ông bà ngoại là nông dân, thuộc hộ gia đình cận nghèo, một mình ông ngoại ốm đau giờ phải căng sức làm 5.000 m2 ruộng để chăm lo gia đình, ưu tiên bà ngoại chuyên phụ chăm cháu. Trong khi đó, chồng chị làm thuê thu nhập bấp bênh, chừng hai tuần mới từ TP Huế ra thăm con một lần.

“Lắm lúc túng, tôi phải vay mượn hàng xóm nhiều nơi để mua sữa cho các cháu. Nhiều khi cháu đói sữa, khóc ngặt nghẽo mà tôi cứng tay chân không biết làm gì”, bố chị Lành trĩu nặng tâm sự.

Let's block ads! (Why?)

Cung điện 1.000 năm của vương triều Khiết Đan ở Trung Quốc

Công trình điện thờ xây dưới triều Liêu ở Bắc Kinh. Ảnh: Frederic J. Brown.

Công trình điện thờ xây dưới triều Liêu ở Bắc Kinh. Ảnh: Frederic J. Brown.

Các nhà khảo cổ học phát hiện dấu tích của một cung điện cổ đại đóng vai trò như nơi nghỉ mát mùa hè của vua quan nhà Liêu, Newsweek hôm qua đưa tin. Để tránh nóng, mỗi năm từ giữa tháng 4 đến giữa tháng 7, hoàng đế nhà Liêu đưa cả hoàng tộc cùng quan lại cấp cao lên dãy núi nay thuộc khu tự trị Nội Mông, Trung Quốc.

Nhóm chuyên gia khảo cổ tìm thấy hơn 100 thành phần kết cấu ở di chỉ tại huyện Đa Luân, khu tự trị Nội Mông, bao gồm gạch tráng men, gốm sứ và đinh đồng. Họ ghi nhận nền móng của 12 tòa nhà với tổng diện tích hơn 232 m2. Ge Zhiyong, nhà nghiên cứu tại Viện khảo cổ Khu tự trị Nội Mông, cho biết các đồ tạo tác khai quật từ di chỉ giúp xác định cung điện được xây vào giữa triều Liêu.

Phát hiện về cung điện sẽ giúp các nhà khảo cổ học có thêm nhiều hiểu biết mới về cả kiến trúc và phong tục văn hóa của triều Liêu. Các cuộc khai quật quy mô lớn sẽ được tiến hành tại di chỉ.

Triều Liêu do người Khiết Đan lập nên. Đây là tộc người du mục phân bố ở Mông Cổ ngày nay và nhiều khu vực phía bắc Trung Quốc, Nga và Hàn Quốc. Ngày 27/2/907, thủ lĩnh tộc Khiết Đan là Gia Luật A Bảo Cơ xưng là "Thiên hoàng đế". Đến ngày 17/3/916, Gia Luật A Bảo Cơ đăng cơ, lấy quốc hiệu là "Khiết Đan". Năm 947, quốc hiệu được đổi thành "Đại Liêu". Năm 1125, triều Liêu sụp đổ và bị nhà Kim tiêu diệt.

Dù ban đầu không có ngôn ngữ viết để diễn đạt phương ngữ Mông Cổ nguyên bản, triều Liêu đã phát triển hai loại chữ viết có nhiều đặc điểm giống ký tự Trung Quốc hiện đại. Các hoàng đế nhà Liêu liên tục mở rộng lãnh thổ nhưng chú trọng duy trì huyết thống hoàng gia thuần chủng, quy định hoàng đế không được phép lấy người từ các bộ tộc Khiết Đan đô hộ. Tuy nhiên, phụ nữ triều Liêu có nhiều ảnh hưởng chính trị với ít nhất ba thái hậu từng nhiếp chính. 

Phương Hoa 

Let's block ads! (Why?)

Phương Mai mặc hở bạo đi sự kiện cùng Nathan Lee

Thứ sáu, 12/1/2018 10:13 GMT+7

Hương Giang   |  

Nam ca sĩ đang bị sốt cao nhưng vẫn nhiệt tình tháp tùng 'người yêu tin đồn' dự event tại TP HCM.

Phương Mai gây chú ý với bộ cánh mát mẻ, phô chân dài và ngực trần lấp ló. Cô đi sự kiện cùng ca sĩ Nathan Lee. Cả hai chơi thân đã lâu và xem nhau như tri kỷ. 

Phương Mai gây chú ý với bộ cánh mát mẻ, phô chân dài và ngực trần lấp ló. Cô đi sự kiện cùng ca sĩ Nathan Lee. Cả hai chơi thân đã lâu và xem nhau như tri kỷ. 

Giải vàng Siêu mẫu Việt Nam 2012 là một trong những MC song ngữ đắt show nhất hiện nay. Tuy không còn hoạt động trên sàn catwalk nhưng Phương Mai vẫn tập luyện chăm chỉ, ăn uống khoa học để giữ gìn vóc dáng thon thả.

Giải vàng Siêu mẫu Việt Nam 2012 là một trong những MC song ngữ đắt show nhất hiện nay. Tuy không còn hoạt động trên sàn catwalk nhưng Phương Mai vẫn tập luyện chăm chỉ, ăn uống khoa học để giữ gìn vóc dáng thon thả.

Cô trung thành với phong cách thời trang sexy, khoe tối đa hình thể nóng bỏng.

Cô trung thành với phong cách thời trang sexy, khoe tối đa hình thể nóng bỏng.

Phương Mai khá kín tiếng về chuyện tình cảm. Cô từng bị đồn hẹn hò với ca sĩ Nathan Lee nhưng đã thẳng thắn phủ nhận và đính chính rằng cả hai chỉ là anh em thân thiết.

Phương Mai khá kín tiếng về chuyện tình cảm. Cô từng bị đồn hẹn hò với ca sĩ Nathan Lee nhưng đã thẳng thắn phủ nhận và đính chính rằng cả hai chỉ là anh em thân thiết.

Phương Mai cao nổi trội khi đứng bên Vlogger Phở Đặc Biệt.

Phương Mai cao nổi trội khi đứng bên Vlogger Phở Đặc Biệt.

Nathan Lee mặc trang phục hàng hiệu, đeo nhẫn kim cương đắt giá đi event. Anh vừa đi châu Âu về, do thay đổi thời tiết nóng lạnh đột ngột nên bị sốt cao.

Nathan Lee mặc trang phục hàng hiệu, đeo nhẫn kim cương đắt giá đi event. Anh vừa đi châu Âu về, do thay đổi thời tiết nóng lạnh đột ngột nên bị sốt cao.

Trước khi tháp tùng Phương Mai dự sự kiện, Nathan Lee phải vào viện kiểm tra sức khỏe, lấy máu để xét nghiệm.

Trước khi tháp tùng Phương Mai dự sự kiện, Nathan Lee phải vào viện kiểm tra sức khỏe, lấy máu để xét nghiệm.

Ảnh: An Taka

Bạn có thể quan tâm

Let's block ads! (Why?)

Ưng Hoàng Phúc bế Kim Cương chụp ảnh cổ trang

© 2004 Ngoisao.net
Email: webmaster@ngoisao.net
Điện thoại: 024 73009999  ext 4548
Liên hệ quảng cáo

Chuyên mục văn hóa giải trí của Vnexpress.
Ngoisao.net, Tầng 5, Tòa nhà FPT Cầu Giấy, phố
Duy Tân, phường Dịch Vọng Hậu, Quận Cầu Giấy,
Hà Nội.

Let's block ads! (Why?)