Saturday, November 4, 2017

Phòng trống chứa vừa máy bay trong Đại kim tự tháp Ai Cập

Chuyện khó tin thời nay: Sau 40 năm bị ngăn cấm, họ đã kết hôn

Cặp đôi đã gặp lại nhau sau 40 năm và vẫn giữ nguyên tình cảm như ngày đầu

Ông Bill Brookman gặp bà Madeleine Coburn vào năm 1978 khi ông mới 23 tuổi, còn bà mới 16. Nhưng buồn thay, mối quan hệ của đôi trai gái đã bị cha của bà Madeleine cấm cản. Nguyên nhân là do cha của bà thấy ông Bill không thích hợp với con gái mình, trông ông có gì đó quá nghệ sĩ.

Năm 2008, họ bất ngờ gặp lại nhau và bắt đầu hẹn hò, rồi được mời tham gia chương trình phát thanh trực tiếp trên sóng BBC.

“Số mệnh rất kì lạ nhưng những gì tôi có thể nói là có những điều rất đáng để đợi chờ, ngay cả khi đó là 40 năm”, ông Bill tâm sự.

Sau gần 10 năm gặp lại, họ đã quyết định kết hôn

Hồi còn trẻ, họ sống rất gần nhau, thậm chí ông Bill còn học cùng với anh trai của bà Madeleine. Năm 1978, hai ông bà cùng tham gia đóng một vở kịch, đó cũng là thời điểm họ bắt đầu cảm mến nhau nhưng bị ngăn cấm ngay sau đó.

Sau khi chạm mặt nhau trong một dự án trường học vào năm 2008, ông bà nối lại quan hệ. Nhưng phải cách đây 4 năm, tức là năm 2013, ông mới đủ can đảm để mời bà đến quán rượu khi xưa, nơi lần đầu tiên ông đã hẹn bà đến đây.

Khi cặp đôi xuất hiện trên đài BBC, ông Bill đã quyết định cần phải nói ra mọi tình cảm của mình, ông đã ngỏ lời chính thức với bà trên sóng phát thanh.

Mặc dù bà Madeleine không trả lời ngay lúc đó, nhưng bà đã nói đồng ý sau đó.

“Chúng tôi đã gặp lại nhau, đó là một điều đặc biệt, vì vậy tôi nghĩ chúng tôi rất may mắn”, bà Madeleine nói.

Let's block ads! (Why?)

Lễ đường trang trí toàn Doremon khiến chị em fan truyện tranh muốn "xuất giá"

Doremon là một trong những nhân vật huyền thoại, không chỉ tất cả các bạn nhỏ yêu thích mà nhiều người lớn cũng là fan "cuồng" của chú mèo máy này. Nhiều người đã thể hiện đam mê của mình với nhân vật truyện tranh này bằng việc trang trí nhà phòng, quần áo,… tất cả đều bằng hình Doremon.

Mới đây, clip đám cưới trang trí toàn bộ bằng hình ảnh của Doremon được chia sẻ trên facebook đã thu hút được hàng trăm lượt xem và comment của cộng đồng mạng.

Hình ảnh của Doremon được đặt từ ngoài sân đến mọi ngóc ngách của đám cưới, Hàng trăm chú gấu bông, ảnh của Doremon được xếp dọc hai bên lối đi, đã khiến người xem phải xuýt xoa.

Hoa và vác vật dụng trong đám cưới đều được lựa chọn kỹ lưỡng để tạo sự đồng bộ, hài hòa với hai màu chủ đạo xanh và trắng của mèo máy Doremon. Đến mái nhà và hàng rào cũng được sơn màu xanh dương để hợp với vật dụng trang trí.

Cô dâu, chú rể và đa số khách mời cũng chọn những trang phục xanh và trắng để ăn nhập với concept lễ đường.

Tuy lựa trọn nhân vật hoạt hình để trang trí song nhờ cách phối màu hài hòa nên khung cảnh lễ cưới không bị "màu mè", trẻ con mà trái lại vẫn tinh tế và sang trọng.

Bạn Mai Trang bình luận: "Đáng yêu quá. Bày khéo thật đấy. Lúc đầu mình cứ nghĩ nó sẽ bị màu mè lắm cơ, nhưng không ngờ trang trí bằng hình Doremon trẻ con mà vẫn trông sang trọng vậy".

Thậm chí, nhiều người nhất là những bạn mê Doremon xem video mà không khỏi ngưỡng mộ. Có bạn còn dự định sẽ lấy nhân vật hoạt hình, truyện tranh mình yêu thích để trang trí giống như đám cưới siêu đáng yêu này.

"Đẹp thật đấy. Xem mà thấy có động lực hẳn. Chắc mấy nữa cưới, mình cũng lấy hello kitty để trang tí lễ đường thôi", bạn Nguyen Minh chia sẻ.

Đám cưới độc đáo này thật sự là một ý tưởng trang trí khá tốt trong ngày trọng đại. Tuy nhiên nếu đã dùng nhân vật hoạt hình truyện tranh làm chủ đạo thì các bạn trẻ cần đặc biệt lưu ý màu sắc để tạo sự hài hòa.

Let's block ads! (Why?)

NTK 9x- Claret Giang Lê mang bữa tiệc sôi động tới VIFW 2017

Let's block ads! (Why?)

Tròn một năm bước chân vào làng thiết kế Việt, Claret Giang Lê tiếp tục ghi dấu ấn qua loạt trang phục đậm tinh thần trẻ trung, tràn ngập họa tiết sinh động. Vẫn khai thác các loại vải cao cấp như lụa, chiffon, organza… nhưng ở "Enchanté", tác giả khéo léo pha trộn nhiều chất liệu khác nhau, từ mềm mại đến cứng cáp để tạo sự đối lập thú vị.

Vượt 200 km, mẹ già bị lạc khi mang một con gà quê cho con gái

Một buổi sáng cuối tháng 10, bà Liêu, 71 tuổi, ở Tứ Xuyên (Trung Quốc) muốn đi thăm con gái. Bà dậy sớm làm sạch một con gà ngon nhất đặt vào cái giỏ nan tre cũ của mình lên đường đến Thành Đô.

Một thân một mình, bà ngồi xe khách quãng đường hơn 200 km. Tuy nhiên, với một người già từ quê ra thì Thành Đô là mê cung rộng lớn. Trong thoáng chốc bà quên mất địa chỉ nhà con gái. Bắt nhầm xe bus, đi lạc đường, lại không có điện thoại, bà Liêu chỉ còn biết bơ vơ bên lề đường.

vuot-200-km-me-gia-bi-lac-khi-mang-mot-con-ga-que-cho-con-gai

Ảnh: Cxnews.

Theo tờ Cxnews, đến hơn một giờ chiều cùng ngày, cảnh sát Thành Đô tiếp nhận được trường hợp của bà Liêu. Song việc giúp đỡ gặp không ít khó khăn vì bà không còn nhớ được gì. Cảnh sát thậm chí đã đưa đến những nơi mà bà còn nhớ được mang máng, nhưng không cho kết quả gì.

Cuối buổi chiều hôm đó, bà Liêu đột nhiên nhớ được số máy bàn của người hàng xóm. Trước đó, con gái bà Liêu chờ ngóng mẹ không thấy cũng đã gọi đến nhà hàng xóm và để lại số điện thoại. Nhờ vậy, hai mẹ con bà Liêu cuối cùng cũng được hội ngộ.

Câu chuyện người mẹ tóc bạc trắng, trí nhớ lẩm cẩm nhưng vẫn muốn vượt 200 km để xách lên cho con gái một con gà, đã kiến cộng đồng mạng xúc động. "Dù có một ngày bơ vơ ở một nơi xa lạ, dù đến thời điểm nào đó thất thường nhớ nhớ quên quên, nhưng tình yêu của mẹ dành cho con vẫn sẽ luôn bất diệt", một bạn đọc bình luận.

Bảo Nhiên

Let's block ads! (Why?)

Cuộc sống như trong phim cao bồi miền tây của cô dâu Việt ở Mỹ

Chị Thùy Trang, 30 tuổi đang sống cùng chồng và hai con ở tiểu bang Colorado - phía tây miền trung nước Mỹ. Nơi Trang ở là một vùng núi hẻo lánh, nhà cửa xa nhau, gần như ai biết nhà nấy. Dưới đây là chia sẻ của chị Trang về cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng ở Mỹ. 

Ngày mới qua Mỹ, vợ chồng tôi tính toán nếu ở thành phố thì chỉ có thể mua nhà công nghiệp xây hàng loạt, khi bán rất mất giá. Trong khi với số tiền đó, ra ngoại ô, đất rộng, có thể xây nhà theo ý mình sẽ có giá trị hơn. Vì thế, vợ chồng tôi đã chọn ở một nơi khá vắng vẻ, mỗi nhà cách nhau xa. Cuộc sống êm ả và có phần buồn tẻ, nhưng vốn tính không thích mấy nơi xô bồ nên tôi không khó thích nghi.

Nơi đây có nhiều động vật ăn cỏ như hươu, nai, và còn có cả gấu và sư tử đá. Ở đây bốn năm, tôi đã gặp gấu 3 lần. Lần đầu tiên là lúc mới chuyển đến, tôi đang dọn nhà. Bất chợt nhìn qua cửa kính thì thấy một vật đen sì đang đứng hai chân. Tôi sợ tưởng như bắn tim ra ngoài. Chồng tôi chạy lại, anh bảo gì tôi nghe nấy, cố gắng rú thật to theo anh.

Nhưng con gấu không sợ. Nó chồm mình qua thanh chắn, khả năng cao sẽ lao lên cầu thang. Tay gấu thì rất khoẻ, đập kính vỡ dễ như chơi. Chồng cũng sợ như tôi, phải lùi lại mấy bước. Nhưng chỉ tích tắc, anh ấy bước lên phía trước dạng hai chân, dang tay rồi tiếp tục gầm lên với con gấu. Người anh ấy cao to hơn 1m8, lông lá xồm xoàm, nên có vẻ cũng có uy. Chừng 10 phút sau con gấu bỏ cuộc. Nó đi ra cái ao kế đó nằm uống nước một lúc mới chịu rời đi.

Hai lần sau gặp lại tôi cũng bớt sợ, do phát hiện từ lúc con gấu ở xa và chồng tôi đã dùng súng hơi đuổi nó đi.

Gấu thường chỉ lục thùng rác thôi, nhưng nếu đang lúc đói gặp con người thì nó sẽ tấn công. Tập quán săn mồi của gấu là ghi nhớ lãnh địa, nên nếu bắt gặp nó vào đất mình kiếm ăn thì phải đuổi đi trước khi nó kiếm được thứ gì đó, chứ không nó nhớ xuống hoài. Vậy nên rác trên này dùng xong toàn để trong nhà, hôm nào xe rác đi đổ mới bỏ ra ngoài.

 
co-dau-viet-4-nam-o-my-hai-lan-bi-tan-cong-3-lan-gap-gau

Chị Thu Trang và con trai trong ngôi nhà ở một vùng ngoại ô của tiểu bang Colorado.

Song chuyện gặp gấu không đáng sợ mà còn có gì đó thích thú. Việc tôi sợ đó là bị những kẻ biến thái tấn công.

Hồi mới sang Mỹ, chồng tôi cảnh báo nguy hiểm ở đây bằng việc kể cho tôi nghe những trải nghiệm khi còn trẻ của anh ấy. Kể có, đe dọa có, nhưng tôi luôn bỏ ngoài tai lời của chồng. Tôi cứ như vậy cho đến khi chứng kiến một vụ và trải qua một vụ, tôi sợ tới già. Giờ chồng nói gì là răm rắp nghe theo.

Vụ đầu tiên là năm 2014, vợ chồng tôi đi siêu thị mua đồ. Tính chồng tôi cẩn thận, mỗi lúc ra ngoài luôn dặn tôi phải phối hợp cùng anh tạo thành vòng bao quanh con. Tôi vẫn làm nhưng nghĩ bụng chồng cứ làm quá, đang trong Walmart thì có gì phải sợ.

Nhưng khi đang mua đồ tôi nghe thấy tiếng khóc thét của trẻ con, tiếng người lớn la. Chạy ra xem thì thấy người phụ nữ chúng tôi vừa bắt chuyện 10 phút trước đang khóc, miệng liên tục nói: "Don't hurt my baby". Còn em bé thì vẫn ngồi trong xe hàng, nhưng một người đàn ông lạ hoắc kề dao vào cổ thằng nhỏ. Cảnh sát tới cũng lẹ, khuyên nhủ mà gã kia cứ cầm con dao hết quơ lại áp vào cổ bé.

Chồng liên tục giục tôi về, vì sợ gã đó nhào qua con của chúng tôi. Về đến nhà xem tin tức thì biết cảnh sát đã bắn chết gã đó, cứu được đứa bé. Người mẹ kia kể lại chỉ mấy giây lấy hộp sữa thôi mà gã đó từ đâu nhảy ra kề dao vào con mình.

Từ sau lần đó, tôi đã biết sợ, đi đâu ra khỏi nhà là đi cho lẹ, ngó trước ngó sau, không dám đi một mình, mà chồng cũng không để cho mẹ con tôi đi một mình.

co-dau-viet-4-nam-o-my-hai-lan-bi-tan-cong-3-lan-gap-gau-1

Nơi ở của chị Trang có gấu và sư tử đá.

Vụ tấn công thứ hai xảy ra cũng ở siêu thị nhưng tại thành phố khác vào năm ngoái. Hôm đó vợ chồng tôi mua hàng xong, sắp ra tới xe thì chồng tôi kêu có một gã khả nghi.

Tôi nhìn theo hướng anh chỉ thấy có người đàn ông đứng cách xe chúng tôi khoảng 100m, đang nhìn điện thoại. Tôi thấy bình thường và chồng cũng không nói gì nữa nên yên tâm đưa các con ngồi vào xe an toàn, sau đó bắt đầu chất đồ lên xe.

Tôi ở cửa tay lái, chồng ở bên cửa kia. Chợt anh ấy quẳng hai bịch đồ ăn lên xe, tôi bực quá, tính mắng thì thấy chồng quát lên: "Lên xe khóa cửa lại". 

Phản xạ có điều kiện, tôi nhảy tót lên xe không cần hỏi thêm câu nào nữa, cũng không quan tâm chồng lên xe chưa và đồ đạc thế nào. Chồng tôi từng là lính và tôi yên tâm anh sẽ biết bảo vệ bản thân cũng như gia đình.

Qua kính cửa sổ, tôi thấy gã khả nghi nọ đang cầm cục tạ cỡ chục kg hùng hổ xông về phía chồng tôi. Khi hắn còn cách vài mét thì chồng tôi rút súng, gã khựng lại, rồi đổi hướng khác, bỏ chạy.

co-dau-viet-4-nam-o-my-hai-lan-bi-tan-cong-3-lan-gap-gau-2

Ngoại trừ vài lần hú vía như trên, chị Trang có một người chồng yêu thương và hai con đáng yêu.

Chạy xe ra khỏi đường chính thì chân tay tôi bắt đầu run như sốt rét. Giới hạn tốc độ là 65, mà tôi chỉ chạy được 50.

Chồng tôi về nhà mới kể, anh ấy cũng rất run. Lúc đó, súng của anh bị mắc kẹt nên mới chỉ rút được 2/3. Khả năng cao nếu gã đó tiếp tục xông tới thì súng cũng không nhanh bằng nó. Còn gã kia cứ tưởng súng thật. Lần đó chúng tôi rất hên vì phát hiện ra hắn từ trước, có mang theo súng (dù chỉ là súng điện) và chiếc xe chúng tôi có biển disabled veteran (cựu binh bị thương tật mất khả năng lao động), chắc hắn nghĩ anh ấy bị vấn đề thần kinh, sẽ khó chơi hơn.

Trước khi mua nhà chồng tôi đã nghiên cứu tỷ lệ tội phạm ở khu này rất thấp. Tuy nhiên bọn tội phạm biến thái thì ở đâu cũng có hết, nên phải luôn cảnh giác. Luật bang chúng tôi cho phép chủ nhà nổ súng bắn nếu ai đó xâm nhập lãnh thổ của mình và gây bị đe doạ với mình. Vì thế, những đối tượng muốn tấn công vào nhà cũng ít đi. Chúng tôi có thể yên tâm ngủ mỗi đêm.

Nơi tôi sinh sống có một kênh tội phạm phát sóng 24/24 giờ. Các vụ tấn công diễn ra thường xuyên xảy ra hướng đến đối tượng phụ nữ và trẻ em. Sau hai lần trải qua, tôi đã hình thành cho mình tính cẩn thận, biết quan sát trước sau, trái phải, biết giữ khoảng cách an toàn cho bản thân và gia đình.

Ngay khi tôi chia sẻ những dòng trên thì ti vi cũng đưa tin ở Walmart, gần chỗ vợ chồng tôi thuê văn phòng bị tấn công bằng súng, mới đêm 2/11...

Thùy Trang

Let's block ads! (Why?)

Điều gì xảy ra nếu con người biết bay?

[unable to retrieve full-text content]


Xin hỏi nếu chúng ta có khả năng bay mà không cần các phương tiện chuyên chở, cuộc sống trên thế giới sẽ thay đổi thế nào? (Vũ Hà)