Anh và tôi là thanh mai trúc mã. Mẹ anh là bạn thân từ thời Đại học với dì tôi. Năm tôi lên lớp tám, vừa dậy thì trổ mã, ai cũng trêu rằng lớn hơn sẽ có khối anh chết. Anh cũng không ngoại lệ, dù hơn tôi những bảy tuổi, tính tình lại như trẻ con suốt ngày trêu đùa tôi.
Chúng tôi cứ thế bên nhau, anh rất dịu dàng, tôn trọng và chiều chuộng tôi hết mực. Có nhiều lúc tôi còn thấy anh còn săn sóc hơn cả một người mẹ. Bố mẹ tôi li hôn từ sớm, thiếu vắng sự chăm sóc của cha, anh cũng không khác gì một người bố, người anh trai, cũng như một người bạn thân thiết để tôi dựa vào.
Ảnh sưu tầm trên Internet.
Đến năm tôi 16 tuổi anh đi du học, có lẽ lúc đấy tình cảm quá trong sáng và đơn thuần nên tôi chẳng có chút lo lắng. Chúng tôi vẫn nhắn tin, gọi điện mỗi ngày. Chỉ cần có thời gian anh cũng chẳng ngần ngại đặt ngay vé về ít ngày để được nhìn thấy tôi. Có một lần anh đưa tôi đi du lịch xa; buổi tối nằm cùng giường anh có mong muốn nhưng vì tôi sợ nên thôi. Anh cứ thế nhẹ nhàng ôm tôi ngủ chẳng gượng ép. Tôi từ đó càng yên tâm hơn và cảm thấy may mắn vì sớm gặp được người tốt, không phải trải qua bao mối tình gian nan đau khổ như bạn bè xung quanh.
Thế mà ông trời lại không cho ai trọn vẹn bao giờ, năm tôi vừa lên năm nhất Đại học – tràn đầy mong muốn được phát triển hơn, xứng đáng với một người giỏi giang như anh hơn, thì nhận được tin anh về nhà lấy vợ, vì trót làm người bạn đi du học cùng có thai. Tôi gần như gục ngất trong tiết học, đành xin phép ra ngoài, lén tìm góc khuất mà òa khóc. Tôi rất muốn gọi điện ngay cho anh để hỏi rõ mọi chuyện mà chẳng dám. Vốn là một đứa mạnh mẽ và có cái tôi quá cao, sau khi bình tĩnh lại, tôi quyết định block hết liên lạc của anh; chuyện đã như thế có hiểu rõ hơn cũng đâu thể thay đổi.
Tôi tiếp tục việc học hành trên Hà Nội, hạn chế về nhà – nơi đã in dấu quá nhiều kỉ niệm của hai chúng tôi. Mỗi lần về tôi chỉ ru rú trong phòng, tránh tiếp xúc với họ hàng hay những người bạn chung.
Ảnh sưu tầm trên Internet
Thời gian cứ thế trôi qua, tưởng như mối tình đó đang dần phai nhạt, một ngày tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Là anh. Anh hỏi thăm tôi dạo này thế nào, anh đang ở Hà Nội công tác vài hôm, và anh cũng muốn hẹn gặp tôi một lần. Thế mà tôi cũng đồng ý thật, anh vẫn điển trai, nhưng hằn thêm nhiều nếp nhăn quá. Đáng lẽ khi đã có vợ chăm sóc cùng đứa con trai mà cả gia đình đều trông ngóng, anh đáng lẽ phải rất hạnh phúc, mà không, anh tiều tụy hơn hẳn. Chúng tôi đi dạo trên phố cổ, nói những chuyện không đầu không cuối. Anh bỗng nắm lấy tay tôi, giây phút anh chạm vào người, tôi run bắn người. Cô gái nhiều năm trước như trở lại, như chưa hề xa nhau, như chưa từng thay đổi. Anh hôn tôi, vẫn nụ hôn dịu dàng như thế.
Sau khi về nhà, nghĩ lại tôi cảm thấy có lỗi quá, sao tôi có thể làm thế với một người phụ nữ đang chăm sóc cho con anh ở nhà. Mất cả đêm suy nghĩ, nấc lên khi trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói “Anh nhớ em”, “Anh vẫn yêu em nhiều lắm”, hôm sau tôi quyết định chặn số, gọi điện cho dì tôi dặn dò đừng cho anh biết gì về tôi nữa.
Nhưng tôi vẫn đau lòng biết bao, hóa ra bao lâu nay tôi không thể quen biết thêm một người con trai nào là vì thế, tôi vẫn không có cách quên được anh. Tôi phải làm sao đây, hôm qua tôi nhận được tin nhắn anh gửi, là một số khác. Cứ mỗi lần như thế này tôi sợ mình khó mà kiên quyết được, tôi sợ một ngày lại mềm lòng mà làm ra điều sai trái. Tôi phải như thế nào mới đúng?
No comments:
Post a Comment