Monday, November 9, 2015

Thánh địa Manikarnika và nguồn gốc hỏa táng ở Ấn Độ

Khiêng xác ra giàn thiêu ở Manikarnika Ghat, Varanasi, Ấn Độ. Ảnh: Fair Use.

Hỏa táng là nguyên tắc căn bản trong đạo Hindu, bởi nhờ đó linh hồn được gột rửa và giải phóng khỏi thân xác. Nghi lễ hỏa táng được coi trọng bởi đó là bước để đạt đến cõi niết bàn (nirvana). Các bước trong nghi lễ phải được tiến hành theo đúng quy định, nếu không linh hồn sẽ không thể sang được thế giới bên kia.

Chủ lễ được gọi là Dom. Cơ thể người chết được bọc vải, khiêng bằng cáng và đặt trên giàn thiêu. Tro tàn sau khi hỏa táng được coi là lời nhắc nhở rằng mọi vật rồi sẽ bị hủy diệt, và đó là số mệnh đã được định đoạt từ trước.

Người ta tin rằng sau khi hỏa táng, linh hồn được giải thoát, cứu rỗi và tiếp xúc với thần Shiva. Trẻ em dưới hai tuổi và đàn ông được coi là linh thiêng và có thể chôn dưới đất sau khi chết, vì cơ thể họ không bị vấy bẩn bởi tội lỗi nên không cần phải gột rửa bằng lửa.

Có những khu nhà dành riêng cho người sắp chết. Họ nằm đây, chờ thời khắc trút hơi thở cuối cùng và đón nhận cái chết thanh khiết bên bờ sông Ganges. Thi thể họ sẽ được rửa sạch bằng nước sông Ganges và đặt trên bậc cầu thang dẫn xuống bờ sông trong hai tiếng đồng hồ cho khô. Sau đó, họ được đặt trên những tấm gỗ xếp phía trên hố hỏa táng mà gia đình đã chọn từ trước.

No comments:

Post a Comment